31 tháng 8, 2013

NGÕ VẮNG!


Tôi đã sinh sống ở mảnh đất miền Nam này trên 20 năm. Trong mắt tôi, nơi đây luôn luôn đẹp dù nó có tàn nhẫn và lạnh lùng với nhiều người nương tựa vào nó mà kiếm sống. Tôi biết mọi thứ ở Sài Gòn đều rất thực, hằng ngày mọi người cứ phải bon chen và tranh đua với nhau dù đó là bạn, là bè . ....

Đất miền Nam, đất Sài Gòn đẹp nhưng không phải như trong mộng, trong những áng văn diễm tình, ca ngợi về một tình yêu hồng tươi, hào nhoáng......


Sống giữa nhiều người có những niềm tin và tình yêu khác nhau, nhưng có một cô gái Sài Gòn từng nói với tôi: “Nếu được chọn một ngày để khóc cho những phong ba cuộc đời tôi sẽ chọn ngày mình có đôi bờ vai để nức nở, để sẻ chia....”. Còn tôi?. Có những lúc dừng chân bên đời, tôi luôn thấy một “ngõ vắng” giữa cuộc đời có thực tại và ước mơ. Nơi ấy, lúc đầu với tôi là bao khuôn mặt lạ, rồi dần già thành quen. 

Cuộc đời là mênh mông, biển người rộng vô cùng, nhưng cũng có thể đến lúc người với người nhận ra nhau và sống yêu thương !!. 


Hạnh phúc cho những ai đã có đôi. Hạnh phúc cho những ai đã tìm ra ẩn số. Dẫu biết cuộc đời còn nhiều gian khổ, nhưng được bên nhau, gian khổ có còn đâu là cái cớ!? 


Tôi đã tìm được trên bước đường đi vào ngõ vắng một ánh mắt dễ thương, một nụ cười dễ mến, có lúc thật xao xuyến và tràn đầy nhớ thương. Và tôi đã luôn để cho cảm xúc nơi trái tim mình dẫn đường vào ngõ, không chút toan tính, bon chen của đời thường mà lạc lối...... 


Tôi tin vào tình yêu, tin vào ngày mai cho tình yêu mãi mãi! Như tôi đã từng thấy nơi ấy có gió ngọt mưa hiền reo ngoài song cửa, có giọt len lén bay vào nhà …….. “bỗng thấy yêu thương”.


Tôi xin cảm ơn “mảnh đất nhỏ” này để tôi chép lại câu: “Một người hạnh phúc không phải là người được sống trong hoàn cảnh thuận lợi nào đó, mà là một người có thái độ sống đúng trước bất kỳ hoàn cảnh nào….”. 




Đã 48 năm rồi, đời người còn lại bao nhiêu nữa nhỉ(!?). Chẳng biết, nhưng tôi đã may mắn sinh sống ở mảnh đất Sài thành với thời gian hơn 20 năm, không bao giờ là phung phí. Rồi tôi lại trở về “tha hương ngay trên quê quán” để kinh doanh và sinh sống, nhưng cũng đã "thua" bạn bè nơi đây chừng ấy năm trong chuyện "kiếm tiền, kiếm bạc"!. 


Tôi lại phải bước đi trong cuộc đời mình bằng đôi chân lạc bước với “quê nhà”, nên nhọc nhằn cho cuộc hành trình mới này là điều không tránh khỏi. Cuộc sống thường ngày, tôi nện gót đi về trên ngõ vắng, có những niềm vui và niềm hạnh phúc không nguôi. Nhưng cũng không ít khoảng lặng buồn khi trái tim “trái gió trở trời” vì những điều quan tâm không vụng dại như của thuở còn thơ ….. 


Một thành phố nhỏ của miền Trung với nhiều đặc điểm như bao thành phố khác miền này là có nhiều ngõ nhỏ, đâu có phải như nơi xưa nay tôi sinh sống ở Biên Hòa hay Ở Sài Gòn, “Một ngõ vắng xôn xao nằm trong lòng phố lớn". Quê hương tôi đó, nhưng sao lại thiếu ......quê nhà…”.


Thường ngày ngõ vào nhà tôi ở thành phố nhỏ này hình như vắng lặng. Tôi đã về nơi đây bốn năm, đi lại với cả triệu dấu chân. Vậy mà cứ mỗi lần nện gót, tôi vẫn cứ thấy buâng khuâng khi dạo trên ngõ nhỏ. Trong cuộc sống tôi không bao giờ so sánh những điều khập khiễng. Như Sài Gòn, cuộc sống chen chúc chật chội và bon chen cho dòng người bất tận, đến giờ cao điểm là kẹt xe. Còn ở "ngõ vắng" tôi yêu, lúc nào cái đầu cũng thấy nhẹ, không hề có tiếng ồn của pô và mùi nặc nồng của khói. 


NGÕ VẮNG




Ngõ vào nhà tôi đang sống, mùa xuân nào êm ả, tôi cùng em thư thái dạo trên cống thoát nước bê tông còn đang dang dở. Trong xóm nhà ai cũng có một hàng rào kiểu mới, bằng những lá bê tông xếp ngay thẳng tắp, đằng sau là những mảnh vườn “cải thiện” mơn mởn những luống hành ngò ngát thơm. Tôi không khép chặt tâm hồn mình khi nhiều điều cứ ngỡ! Tôi đã thả hồn với gió xuân để đưa lá đến một nơi thật xa, như cho nỗi buồn bay đến nơi nào ấy. Dù lá có lìa cành nhưng tôi tin ngày mai là ngày nắng ấm, rồi từ cành cây kia sẽ nhú lên những chồi non. Bên mình, tôi đã có người đang thật sự yêu thương và quan tâm đến mỗi bước chân mình nện gót. 


Ngõ đường nào mùa hè bẵng lặng. Có những buổi trưa hè oi nồng, tôi ngồi bên cửa sổ đăm chiêu nhìn ra một khoảng trống, gió cứ hiu hiu lay động bao cành hoa lá dại và tôi đã yêu để nhớ về một thời trai trẻ. Và muốn quên một thoáng hôm nay: những bề bộn cơm áo, cũng như đời sống sao quá khó, chưa quen. 


Con đường nào mùa thu thật buồn, buồn đâu phải bởi mùa thu không có màu hoa cúc mà “chỉ còn anh và em”. Cũng đâu phải bởi những gót chân tôi lơ đễnh với cặp mắt chưa quen!?. Mùa thu buồn bởi một nụ cười xa vắng, khi tôi đã nghe cô bé hàng xóm nhà bên cất hát lên lời thật nhẹ nhàng và dịu ngọt : “Em ru gì? Lời ru cho anh một đời đam mê, một đời giông tố, lời ru bao tiếc nuối tiếc, nuối tiếc một đời ước vọng tàn phai ….." !?. Một lời hát đã giúp sức cho tôi, khi mình vì quá đam mê mà rong ruổi nên vẫn không thấy nhọc nhằn nhiều. 


Mùa thu nào hạnh phúc, khi tôi đã nắm lấy tay em dạo bước trên ngõ vắng chẳng lá, chẳng hoa mà còn ghồ ghề bởi cống rãnh bê tông dang dỡ. Tôi thong thả bước khi nghĩ cuộc đời đã có nhau..... 


Mùa thu nơi đây, có lúc tôi chẳng cần ….mùa thu, tôi chỉ cần một không gian yên lặng để em hiểu giùm tôi, rằng tình yêu trong tôi, em đã biết lớn đến dường nào!? 


Thu vẫn mãi là thu, tôi luôn tâm niệm sống đẹp với chính mình, với cuộc đời, rồi mai kia, khi gặp chiếc lá thu rơi, tôi sẽ mỉm cười mà giữ chặt trong tay để nhớ một mùa thu em là nguồn cảm hứng vô tận cho tôi 


Lối nhỏ nào mùa đông là những ngày chứa chan phiền muộn vì mưa, vì gió, tôi vẫn cứ hàng ngày đi về lầm lũi mưa đông. Rồi có đêm, tim tôi thắt vì một niềm thương yêu theo đêm rất dài, dường như vô tận. Nếu trong hôn nhân nhớ nhung là những điều rất cũ và phiền nhiễu vô cùng, nhưng tôi vẫn nhớ em dù khi đã ở bên nhau. 


Rồi cũng có ngày mưa phùn hay giông bão! Tôi đã yêu em như chưa từng được yêu, tưởng như tôi đã chết trong nỗi cuồng si của trái tim mình. 


Mùa này, sáng sớm thường có những giọt nắng len vào khung cửa sổ. Có những đêm khuya tôi giật mình bởi ánh trăng xuyên qua vòm cây trứng cá trước ngõ. 


Vậy là ngõ vắng tôi yêu có một chút vàng của nắng, một chút buồn của trăng và một chút tê tê nơi đầu lưỡi. Rồi trong những đêm khuya, mọi âm thanh nơi ngõ vắng đã cùng nhau lặng yên, từ môi em tôi lại thấy người lâng lâng như đã uống chút rượu khe nồng em vừa nấu, mang nhãn hiệu tên em. 


Cảm ơn em, tôi đã yêu em, như yêu hơi thở của mình, yêu mỗi ngày cho trái tim tôi được yêu. 


Andi Nguyễn Ánh Nhật.



































32 nhận xét :

  1. "Cảm ơn ngõ vắng và cảm ơn em". Còn tôi thì lại cảm ơn bạn vì đọc xong bài viết tôi bỗng thấy lao xao, lao xao, yêu thương tất cả mọi người và tất cả mọi thứ quanh mình...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Heee! Mình lao xao và bạn cũng vậy, nhưng có cái khác bỗng dưng mình hết yêu thương và lòng tin của con người. Chúc bạn có những ngày lễ vui và trọn vẹn.

      Xóa
  2. Chị nhớ, hồi bên yahoo, em có đăng ảnh của người yêu em nữa? Nhưng bài viết thì không đắm thắm, mặn mà và mướt mát như bài này.
    Chúc em luôn dạt dào cảm xúc!

    Trả lờiXóa
  3. Một ngõ vắng nơi nao
    Có người bạn tôi nhớ
    Bạn tôi đang thẩn thờ
    Nhớ về người yêu xưa

    Sang thăm bạn chúc bạn ngày t7 cn nhiều niềm vui ghe bạn.

    Trả lờiXóa
  4. Sang thăm bạn, ngỏ nào hả bạn? ngỏ nhỏ mà có em thì vắng làm sao. chúc bạn ngày nghỉ vui vẻ nhé

    Trả lờiXóa
  5. Chiều thứ bảy chị HV sang thăm em Nguyễn Ánh Nhật đây ! Chúc em nghỉ cuối tuần, và lễ QK 2/9 thật an lành, khỏe, vui, hạnh phúc, tràn ngập yêu thương!

    Trả lờiXóa
  6. ui chời ... Anh này loãng moạn ák bọ xít à nha ...Hum nay lại nhớ ẻm roài hả Anh ? Mong sao ngõ vắng nhà Anh luôn xôn xao nghen ! cám ơn Anh vì bài viết thật hay !

    Trả lờiXóa
  7. Chỉ có mùa thu và ngõ vắng vậy mà em viết một hơi dài với bao cảm xúc vui buồn đan xen lẫn lộn ...hay thật !

    Trả lờiXóa
  8. Chị thì thấy ngõ vắng nhưng chẳng vắng chút nào,bởi có nụ cười thân thương,ánh mắt dịu hiền có xao xuyến,có nhớ thương. Ôi ngõ vắng đó chị cũng muốn có đó em. Mong lúc nào ngõ vắng cũng ở bên em nha.

    Trả lờiXóa
  9. " Bởi Tình yêu đẹp nên văn phong diễm lệ "

    Câu này chẳng phải của Thụy đâu, nhưng em tặng anh vì nó đúng với entry này quá ...

    Trả lờiXóa
  10. Bài viết rất hay và lời văn đầy xúc tích ...càng đọc , càng ngẫm nghĩ ....và càng thấm thía vô cùng đó em ơi ....

    Trả lờiXóa
  11. ngõ vắng xôn xao. anh nghe bài ấy chưa nhỉ. à. anh gửi cái ấy vào bientaynguyen@gmail.com cho em anh nhé

    Trả lờiXóa
  12. Ôi, 46 tuổi xuân, từ môi em tôi lại thấy người lâng lâng như đã uống chút rượu khe nồng em vừa nấu, thật hạnh phúc dâng trào bao iu dấu em ơi…

    Hihi,
    Thật êm đềm dào dạt hay quá anh ạh !
    Chúc anh ngày Quốc khánh thật xinh tươi hạnh phúc nhé !

    Trả lờiXóa
  13. thật hạnh phúc cho "em" khi được yêu nhiều như thế!

    Trả lờiXóa
  14. ghé thăm bạn..cám ơn bạn bài viết rất hay...chúc bạn nghỉ lễ vui vẻ nhé...

    Trả lờiXóa
  15. Một áng văn đầy chất thơ! Một tâm hồn đang tràn đầy xúc cảm về tất cả tạo vật xung quanh, về tình người, về cuộc sống, về quá khứ, hiện tại và tương lai...
    Cảm xúc có sức lan toả, sức gợi hồn sâu xa...
    Chúc mừng NAN với một entry tuyệt vời!

    Trả lờiXóa
  16. Anh sang thăm em,đọc bài viết thật hay.một áng văn thật tuyệt,đầy xúc cảm.
    Chúc em bút lực dồi dào nhé!

    Trả lờiXóa
  17. Em sang thăm .chúc anh mãi hp trong ngõ vắng xôn xao của mình ,và chiều ngày lễ thật vui .....

    Trả lờiXóa
  18. Chú khiến kẻ cô đơn phải thút thít khóc vì ghen, kẻ chưa yêu phải thèm yêu như con đang thèm đây :)

    Trả lờiXóa
  19. hihihi... chúc ANN ngày QK vui thật nhiều nhé.

    Trả lờiXóa
  20. Ngọc Loan ghé thăm ANN .Ngày Quốc Khánh thật vui nhé.

    Trả lờiXóa
  21. "NGÕ VẮNG!" bài viết có rất nhiều cảm xúc,hay lắm.
    Chúc em luôn có nhiều niềm vui.

    Trả lờiXóa
  22. Ka...ka...Lãng mạn thía này mà dám nói với em là anh chưa được ai nói lời dịu ngọt :)) Xạo quớ anh N.A.N ui!
    Hi...hi...
    Em cũng yêu SG vô cùng.Giờ xa rồi lòng lúc nào cũng nhớ về những "ngõ vắng xôn xao",nhớ những con đường đầy lá me bay những chiều tan lớp... :(

    Trả lờiXóa
  23. Một ngõ vắng thật đáng yêu!

    Trả lờiXóa
  24. Công nhận ngõ vắng thật, có mỗi một người hihi

    Trả lờiXóa
  25. Một ngõ vắng em qua
    Nở muôn ngàn đóa hoa
    Một ngõ vắng em qua
    Rộn bao tình thương nhớ…

    Hihi, Ngọc tặng anh vần thơ ạ
    Ngọc chúc anh thật vui và hạnh phúc ạ

    Trả lờiXóa
  26. Đúng là NGÕ VẮNG thật, mọi lần vô nhà ni thấy chủ nhà bài nào cũng có hình chân dung, bài ni ko có chủ nhà, chỉ có cái ngõ, ko vắng mới là là hè ? (~_~)

    Chúc em tuần mới an lành nhé !

    Trả lờiXóa
  27. Chiều chưa thu mà sao vàng vọt quá
    Lá trên cành chợt thiếu sắc xanh tươi
    Chú chim cu gọi tình trong nắng hạ
    Ngõ vắng về nay vắng bóng một người. :)

    Trả lờiXóa
  28. Ngõ vắng với một tình yêu xôn xao là tuyệt lắm anh à ... Chúc anh vẫn luôn dạt dào yêu thương dù ở độ tuổi nào .

    Trả lờiXóa
  29. Một ngõ vắng đọc thấy nao nao hiiii...chúc cho ngõ này luôn đông đúc tràn đầy niền vui, chúc mọi điều bình an..!

    Trả lờiXóa

BÀI ĐƯỢC NHIỀU ĐỘC GIẢ ĐỌC