Ngày 20 tháng 10 năm 2016

Họa sĩ DƯƠNG ĐÌNH SANG như tôi đã biết !

Chân dung Họa sĩ Dương Đình Sang
Nhân ngày giổ thứ 11 của Họa sĩ Dương Đình Sang, tôi theo chân Dương Quang Thụy người con trai của ông về Huế viếng mộ và thắp nhang cho Người. 

Dương Quang Thụy là người em thân thiết của tôi suốt mười mấy năm nay. Thụy hiện đang làm nghề kinh doanh thành đạt. Nhớ ngày đầu biết nhau, chúng tôi đã hiểu và chơi rất thân, nhưng cũng đến vài năm sau nữa tôi mới biết Thụy trước đây từng học ở trường Đại học Mỹ thuật Huế rồi “lang thang sĩ” giữa Sài Gòn chuyên chép tranh. Vả lại đó là con trai của Họa sĩ tài hoa Dương Đình Sang - Một nghệ sĩ thực thụ, một người anh lớn trong làng mỹ thuật ở Huế. Đến nay cũng đã 11 năm trái tim ông đã về nơi trạm cuối của đời, nhưng tình yêu, khát vọng và giá trị nghệ thuật đích thực trong tranh ông vẫn còn sáng mãi ….. 

Dương Đình Sang khi học ở CĐ Mỹ thuật Huế (1974)
Về Huế giữa tháng 10, gặp ngày mưa to, gió bão. Nhà Ba của Thụy thật rộng, hình như còn có tiếng chim hót trong vườn nhà đây. Trong ngôi nhà tầng 2, tầng 3 dùng để kinh doanh Karaoke, còn nguyên tầng 1 là nơi trưng bày các tác phẩm của họa sĩ bạc mệnh Dương Đình Sang. Dạo một vòng quanh phòng trưng bày, tôi như hút hồn vào cơn mộng tưởng, nhìn bút tích ký trên những bức tranh, hình như tôi nghe tiếng vang từ thiên thu dội về trên từng mảng màu bất tử….. 

Vài ngày ở nhà ông và qua tìm hiểu. Tôi biết, cuộc đời họa sĩ có lúc trúc trắc, bất định, thuyền tình chông chênh, mà thật lạ những điều ấy không hề hiển hiện trên tác phẩm của ông. Nghe kể, ông vẻ say sưa và tràn đầy năng lượng cho đến tuổi 55, nơi đỉnh cao của sự nghiệp mà chẳng hề hay biết dưới chân mình đang đứng là miệng núi lửa sắp trào dâng, như lưỡi hái tử thần vốn thường cay nghiệt với kẻ tài danh. Sau một cơn đột qụy, người nghệ sĩ không kịp giành lại được trong tay mình một định mệnh…..
Cùng với con trai và các ái nữ của họa sĩ


Cùng với các họa sĩ nổi danh ở Huế, sinh thời họa sỹ Dương Đình Sang là thế hệ nối liền giữa các bậc cao niên như Đinh Cường, Bửu Chỉ, Phạm Đăng Trí, Đỗ Kỳ Hoàng v.v.v với các họa sĩ trẻ Hoàng Đăng Nhuận, Lê Quý Long, Hà Văn Chước, Hồ Sỹ Ngọc v.v.v. Ông - Một tấm gương cho các họa sĩ trẻ noi theo không chỉ trong sáng tạo nghệ thuật mà còn ở đức tính khiêm nhường, chân tình và là một người thầy giáo tận tâm ở Trường Đại học Mỹ thuật Huế.

Với Dương Quang Thụy, con trai của Họa sỹ Dương Đình Sang
Nói về họa sĩ Dương Đình Sang, nhiều người từng viết và báo chí đã đăng, nhân đây tôi chỉ xin mạo muội liệt kê lại những sự kiện hoạt động nghệ thuật của họa sĩ theo dòng chảy của mỹ thuật Việt Nam: 

- 1971 Tham gia triển lãm tranh dành cho họa sĩ trẻ tại Hội Việt – Mỹ

- 1974 Triển lãm chung với họa sĩ Đinh Cường cũng tại Hội Việt – Mỹ

- 1976 Tham gia triển lãm tranh toàn quốc

- 1980 Tham gia triển lãm tranh toàn quốc

- 1982 Cùng với Hoàng Đăng Nhuận và Bửu Chỉ triển lãm tại Nhà Văn Hóa Huế.

- 1992 Triển lãm cá nhân tại Gallery Đồng Khởi, TP.HCM

- 1992 Cũng trong năm này triển lãm tại Gallery Notices Singapore

- 1993 Triển lãm cá nhân tại Paris – Pháp

- 1994 Triển lãm chung với họa sĩ Thyge Thomasen tại Hội nhà báo TP.HCM

- 1994 Cũng trong năm này ông đã có một cuộc triển lãm lớn cùng 26 tác giả Huế thành danh xuất thân từ Trường Cao đẳng Mỹ thuật Huế tại Cung văn hóa lao động TP.HCM

Ngày kỵ cơm 15/10 hằng năm của Họa sĩ
Một gia tài đồ sộ của “cuộc đời thị giác”. Biết rằng, ít ai gọi cố họa sĩ Picasso hay cố họa sĩ Bùi Xuân Phái, bởi cái tên họa sĩ và tác phẩm đều luôn bất tử. Nhưng nghiệt ngã thay, với hội họa, một thiên tài nào trên thế giới cũng phải mất hàng trăm năm mới được con người thừa nhận. Còn họa sĩ Dương Đình Sang ?. Ông sinh ra trong một gia đình làm nghệ thuật, ông có người anh ruột là nghệ nhân Dương Đình Vinh - Sinh ra và lớn lên, ông sở hữu một cây đũa thần (!?). Nhưng hội họa lại như tình yêu, để trở thành một họa sĩ thực thụ, người ấy phải biết đắm say và thành thực với lòng mình. Dương Đình Sang là một họa sĩ như vậy. Trong sáng tác ông luôn tìm kiếm cái mới nhưng vẫn giữ sự đằm thắm của một sự kế thừa và thừa hưởng các phẩm chất thẩm mỹ, ứng xử văn hóa độc đáo của người Huế.
Cùng với anh trai họa sĩ. Nghệ nhân Dương Đình Vinh
Những người cùng thời với họa sĩ nói rằng, ông đã vẻ rất sớm và thành danh cũng sớm. Họa sĩ nổi tiếng Bửu Ý từng có nhận xét : “ Dương Đình Sang đã là họa sĩ khi chưa thành …..họa sĩ. Nói cách khác, anh đã vọc sơn từ khi bước chân chưa chạm đến cổng trường….. Hội họa với Sang, Sang với hội họa, như vầy hội cùng nhau, như cá với nước, ăn ở với nhau từ thưởu nào….”. Còn nói về nghệ thuật vẻ tranh của ông, họa sĩ Đinh Cường từng viết: "Tranh Sang vẫn bàng bạc một màu sương khói Huế. Là thế giới của mộng tưởng, nhiều ẩn dụ. Là sự liên kết giữa khoảng không (espase) và ngồn ngộn chất liệu (matière) mà dưới lớp sơn óng ánh kia là những ký hiệu tượng hình, những totem mà Sang gửi gắm. Tôi nhận ra ở đó cả phận người, hạnh phúc có và đớn đau có, cộng thêm một ít không khí của miếu đền, của tiếng vọng từ vách đá của điệu ru hời. Đi vào thế giới hội họa của Sang là đi vào không gian thuần khiết và mãnh liệt, thơ mộng và chân thật”. 

Trong ngôi nhà của Nghệ nhân Dương Dình Vinh
Cuộc sống và thực tiễn là những phạm trù để người nghệ sĩ lững lơ cảm xúc. Phong cảnh Huế, “Nắng phương này mà mưa tím phương kia” là nguyên liệu để người nghệ sĩ sáng tác và khai thác. Tranh phong cảnh của Dương Đình Sang được ghép từ nhiều mảng màu cuộc sống và chất đầy những ký ức tuổi thơ. Trong ấy có màu vàng của đất, có sông Hương, có núi Ngự, có chiều mây tím chân trời vần vũ, đất Kinh Đô quách thành dọc ngang một màu cổ kính. Ông đã chìm ngập bản thân mình trong màu sắc, như nếu thoáng nhìn màu xanh của những rặng cây đuổi theo nhau phủ vây những kiến trúc cổ uy nghiêm trầm mặc thì người xem sẽ rơi vào chiều sâu và chỉ giữ lại sự cân bằng …. 

Những năm tháng của cuộc đời, hình như họa sĩ Dương Đình Sang sống là để vẽ và vẽ bằng niềm đam mê nhiệt thành. Đối với tranh trừu tượng của Dương Đình Sang thường là những gam màu trung hòa, chuyển đổi sắc độ tinh tế đòi hỏi người vẽ phải có một sự am hiểu văn hóa và lịch sử sâu sắc như “Vũ điệu APSARA”, “Dấu tích Chàm”, Tôtem I, Tôtem II …. Còn tranh hình thể, như vẻ chú Tiểu, vẻ Tăng ni, Dương Đình Sang đã quệch cây cọ đường thanh thoát như tiếng chuông chùa Thiên Mụ nhịp nhàng buông. Thường trong tranh ông mặt người chiếm khoảng nhỏ, có hướng xô lệch. Hình như Dương Dình Sang muốn giành quyền đối thoại với khát vọng phiêu lưu của mỗi một con người, một hành trình đầy thách thức và hiểm họa vô thường ….

Rồi cứ lãng mạn, mãi rong chơi giữa vườn trí tưởng tượng, Dương Đình Sang chưa chuẩn bị cho mình chuyến đi lần sau cuối của cuộc đời. Mỗi cuộc ra đi, Thượng đế luôn dành chuyến đò riêng cho mỗi người. Đời nghệ sĩ, người nào lại không muốn đi theo lời mời gọi đầy khói hương lãng mạn trên biển sóng của riêng mình. Tôi nghĩ, với họa sĩ Dương Đình Sang, ông đã có, sự bất tử của một kẻ dấn thân.
Huế giữa tháng 10/2016
Andi Nguyễn Ánh Nhật



-->Đọc thêm...

Ngày 29 tháng 09 năm 2015

MẬT ĐẰNG .





Với chỉ một tập thơ in chung và một tập tạp bút in riêng: "Mật đắng - Chuyện nhỏ" thì không thể gọi Võ Đan Thùy là người trong đạo "làng văn". Bởi trong những câu thơ hay dòng viết chỉ là điều Thùy đã góp nhặt sau lần yêu, lần gặp gỡ hay biết người này, người nọ trong đời. Song tôi nghĩ, cái được nhất và để nhiều người thích, chính là Võ Đan Thùy đã vẽ nên những bức chân dung, ngoài giọng văn đậm chất Nam Bộ còn đó một tấm lòng chân thành và trân trọng. ...Là chủ của một doanh nghiệp nhỏ, nên việc viết của Thùy đơn giản cũng chỉ để lưu giữ hình ảnh con người và những giá trị văn hoá vùng đồng bằng sông Cửu Long trong dòng chảy mải miết của thời gian.....

Với Sài Gòn, nơi đây khái niệm thân, yêu hay lạ chỉ cách nhau bởi một tờ giấy gọi là tiền. Và nơi Thùy đang sống xung quanh có biết bao người lạ mà quen, quen mà lạ. Nhưng với một người đàn bà tuổi chỉ trên 30, lại có sự nhảy cảm trời phú nên mỗi khi Thùy tuôn câu chữ với những gì đã trải qua luôn chính xác đến không ngờ. Ngược lại với riêng tôi, đâu đó cũng có chút lo âu cho một người cả tin, cả nghĩ, nhiệt thành và nhạy cảm...Rồi cho đến bao giờ Thùy mới hết đau....(!?)

Với thân phận con người, như trong "Ngày nắng ngược" là những con chữ mộc mạc và giản dị mang đậm nhãn mác - Võ Đan Thùy : "Cái nắng vẫn rung rúc nhảy trên vai nó, tròn xoe như những hoa nắng cuối mùa. Ờ hén, mùa mưa lại về rồi kìa... Vài hôm nữa thôi, là biết bao đứa con lại rời quê tìm đến Sài Gòn, ôm trong mình một hoài bảo... Không biết trong đám di cư ấy, có cánh chim nào ngược nắng bay đi như nó ngày xưa không hén ?". Thùy đã thấy và chứng kiến biết bao tuổi thơ đã trở nên tàn khốc. Liệu có được đi đày tự do, tháo bỏ những gông xiềng trên người, để trở lại là một chú chim ưng oai phong ???. Rồi cuộc đời với nó có thể tha thứ cho nhau, tha thứ cho qúa sớm rời bỏ con đường sách vở, tha thứ vì đã không đọc được những quyển sách thánh hiền.....

Như vậy cũng không khó lắm để nhận ra thông điệp, Thùy muốn gởi gắm mọi người.

Sẽ là một điều thiếu sót nếu không nhắc đến những người bạn của tôi in chung với Thùy trong tập thơ như Huong Nguyen (đang sinh sống ở Bỉ), Nguyễn Phú Hữu, Violet, Thái Di Vương, Hồ Quốc Thái ....Họ đã sống bằng nhiều ngành nghề khác nhau. Đời văn chỉ là đời sống riêng, có vui có buồn, có vinh quang, có lận đận. Ấy còn là những riêng tư trong những lúc trà dư tửu hậu, nhưng có khi lại hầu hạ cho họ trong một buổi đàm đạo thơ văn. Hạnh phúc là vậy, còn gì hơn thế nữa....

Andi Nguyễn Ánh Nhật.
-->Đọc thêm...

Ngày 28 tháng 09 năm 2015

“Cử đầu vọng minh nguyệt. Đê đầu tư cố hương”



Lần về họp mặt cách đây 5 năm

Cổ nhân có câu: “Toán năng thế sự kim năng ngữ” (Ngẫm đời, thấy vàng bạc có khả năng nói được). Thứ có sức mạnh toàn năng như vàng bạc trong quan hệ xã hội cũng chỉ so với ngôn ngữ. Ngôn ngữ là thế, luôn luôn được tôn lên ngôi vị cao trọng và giữ quyền năng tối thượng trong mối quan hệ xã hội cũng như giữa người với người. Có nhiều giai thoại tôn vinh ngôn ngữ. Chuyện kể rằng, có nhà mưu lược và tài trí chỉ dùng lời nhục mạ nhưng mắn chết được kẻ thù giữa trận chiến. Lại có người dùng bài văn tế đọc giữa sông đã đuổi được bầy cá dữ. Và những người chúng tôi, thật tự hào ngoài tiếng mẹ đẻ lại được học thêm tiếng Nga, một ngôn ngữ cấp tiến và văn minh nhân loại”.

HÁO HỨC ẤT MÙI

Theo những nhà khoa học và nhà làm sự kiện, có đến hơn chục loại năm khác nhau để đo thời gian. Như năm thông thường, thời gian được tính một chu kỳ của trái đất xung quanh mặt trời, dài 365 ngày. Năm thiên văn, là thời gian hai lần mặt trời đi quanh một điểm cho trước trên bầu trời dài 365 ngày, 6 giờ, 9 phút. Còn năm vũ trụ, là thời gian quay vòng của mặt trời quanh trung tâm giải Ngân Hà dài 225 năm thông thường……

Với cô giáo và bạn bè cũ
Các nhà khoa học tâm linh còn cho rằng: Năm ra đời của mỗi con người, mỗi tổ chức đều liên quan đến Can (Giáp, Ất, Bính, Đinh…) và Chi (Tý, Sửu, Dần, Mẹo…) như bản chất của con vật cầm tinh. Bởi vạn vật đều chịu sự tác động của những quy luật vũ trụ, của không gian và thời gian. Hơn nữa, chính những quy luật này đã giúp con người tính ra lịch dương, lịch âm bằng cách kết hợp giữa Thiên can và Địa chi.

Ta còn nhớ cuộc hồi sinh vĩ đại của dân tộc Việt Nam đã thành công vào mùa thu năm 1945, hay cuộc đại thắng lịch sử mùa xuân năm 1975…. đều “ngẫu nhiên” nhằm vào Can - Ất (Ất Dậu - Ất Mẹo) . Hay những năm Ất trước đó cũng từng sản sinh những tên tuổi lớn, những sự kiện lớn làm rạng danh non sông đất nước Việt Nam. Năm 925 – Đinh Bộ Lĩnh đã có công dẹp loạn cát cứ, để trở thành vị Vua đầu nhà Đinh. Năm 1765 – Đại thi hào Nguyễn Du với Truyện Kiều đời đời bất hủ….

Với Thầy Nguyễn Đức Hùng
Khoa Nga trường Đại học Ngoại Ngữ Đà Nẵng thành lập năm 1985 trúng vào năm Ất Sửu là một “tín hiệu” tốt lành trong thuyết Âm Dương . Vậy với năm Ất Mùi này? Đây là năm kỷ niệm 30 năm ngày thành lập khoa và 40 năm Tiếng Nga được giảng dạy tại thành phố Đà Nẵng. Cho dù có những chu kỳ Giáp, Kỷ, Hội, Thập và Thế kỷ….thì lịch sử cũng không bao giờ lặp lại y nguyên đến từng chi tiết mà luôn luôn vận động, đổi mới và phát triển. Biết rằng sự phát triển của lịch sử bao giờ cũng mang đậm tính kế thừa và truyền thống…….Nhưng với “Dịch lý” sự ra đời của vạn vật vẫn có sự tương tác của thuyết ngũ hành.

VẤN VƯƠNG “NGÀY VỀ PHÍA CŨ”

“Núi cao ta trông, đường rộng ta đi
Đích thì chưa tới, nhưng lòng hướng về…”

Cứ mỗi lần nhớ lại lời Khổng Tử ấy, dù là người có thành đạt hay không, ai mà không dứt cho nhiều mối suy tư …..

Năm ấy, từ mái trường Đại học Ngoại Ngữ Đà Nẵng thân yệu, chúng tôi đi muôn nơi theo tiếng gọi mưu sinh và ra đời lập nghiệp. Đường đời muôn lối, nhưng ở đời, thường để kiếm việc làm luôn khó hơn khi công việc đã…. chọn người. Với những người bạn cùng thời, học khoa Anh, khoa Pháp, họ như “Chim vàng hót líu lo đậu bên góc núi” (Kinh Thi). Còn lũ chúng tôi, với vốn kiến thức tiếng Nga được học 4, 5 năm ở giảng đường (còn được đi thực tập sinh ở nước Nga nữa), nhưng lại có rất ít cơ hội để kiếm công việc phù hợp với những gì mình đã học. Chập chững vào đời, bước chân lại đi giữa nhá nhem phía trước và lờ mờ sau lưng. Khóc giữa Sài Gòn!. Hay nhiều người đã đi về muôn nẻo, hành trang chỉ vỏn vẹn mớ kiến thức tiếng Nga, nhưng không nghề nghiệp, không người họ hàng thân thích. Họ đã khóc như một người cận thị nặng bị đoạt kính giữa trời đầy mưa... Cuộc sống của con người là thế, để sống được với đời có bao giờ là chuyện dễ dàng….

Nay chuyện cũ đã trôi về phía sau, có thất vọng mới có niềm tin, có khó khăn nay mới có hạnh phúc tràn đầy. “Ngày về phía cũ” sau hơn một phần tư thế kỷ, tôi nghĩ ai cũng như tôi, có rất nhiều những kỷ niệm với thầy cô và bạn bè yêu quý. Nhưng để ghi chép hoặc kể lại bằng ngôn ngữ trên trang viết riêng mình về “ngày ấy”, về những câu chuyện xưa đã cất giữ sau bao nhiêu năm là điều không thể. Chỉ khi không xác định tháng ngày và gom hết mọi cung độ yêu thương hờn giận “người cũ – chuyện xưa” với dòng viết chân tình, mộc mạc thì mới có thể gọi tên cho một “Hồi ký yêu thương”……

Với Lâm Trường Giang
Ngày về hội ngộ gặp mặt lại thầy cô và bạn bè cũ!. Với thầy cô, chắc còn gì vui hơn khi những người khách sang sông đã nhớ về bến xưa và người chèo đò lặng lẽ. Với học trò, biết nói sao cho hết nỗi niềm, khi đã lớn khôn mới hiểu hết được những tấm lòng. Cả một đời, người thầy cô luôn luôn như điều Giáo sư người Pháp gốc Việt Cao Huy Thuần từng viết: “Dạy với cái nghĩa tinh khôi nhất, nghĩa là không phải dạy bằng chữ mà bằng chính con người mình, cuộc đời mình, ý chí của mình, đức hạnh của mình…”. Vậy đó, qua bao nhiêu năm rồi, thầy cô như bãi cát dài nâng mình con sóng, dẫu con sóng sau đùa đi con sóng trước xóa sạch vết cưu mang, nhưng bãi cát vẫn nằm đó nhớ hoài từng con sóng vỗ. Thương quá là thương! Người lái đò cứ miệt mài, cặm cụi đưa khách sang sông, mồ hôi cứ rơi trên tấm ván đò cũ kỉ. Khách đi rồi, lặng lẽ quay về lái tiếp chuyến đò sau…..

Một đời người – Một dòng sông trí thức. Đường đời nay có, làm sao quên được đã nhờ người đưa……

Với cây thơ Nga Liên
Ngày về gặp lại bạn bè xưa, có người tha hương lận đận, người ở lại thành danh ngay trên dải đất miền Trung nắng gió. Rồi dẫu có ai “lớn lên vạm vỡ”, ai cuộc đời “mờ dấu ngựa xe” cũng sẽ bỏ tất cả vai vế đời thường vốn có, cùng những ưu tư nhọc nhằn hiện tại. Cứ để niềm vui vỡ òa và những giận hờn xưa cũ lùi sâu. Cùng siết chặt tay nhau để nhận mặt tháng ngày, một quãng đời từng được học hành chung một mái trường cùng thầy cô kính mến. Rồi hôm nay, ai ai cũng ngon lành chứ không phải “cùi thơm xác mía”….

Trường Ngoại Ngữ Đà Nẵng trước năm 1975
Ngày tha hương trở về chốn cũ, “bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến, hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy im lìm”. Lòng đau thắt và nước mắt chợt rưng khi có người thầy, người cô nay đã đi về nơi xa….xa hơn cả cuộc đời!. Và có cơn gió thoảng mưa sầu bất hạnh đã cuốn “bạn cũ xa rồi có người về đất buông xuôi” .

Dẫu có muộn màng, cúi xin dâng quý anh linh một nén tâm hương thành kính biết ơn – Người đưa đò vĩ đại….

Một phút mặc niệm tưởng nhớ những buổi cơ đầu có bạn còn lưu dấu. Bạn đi xa không vươn vấn chút bụi trần, nhưng vẫn còn đây giọt lệ buồn luôn chan chứa tình bạn muôn năm….

THAY LỜI MUỐN NÓI

Trường Ngoại Ngữ Đà Nẵng trước năm 1975
Ngày hạnh ngộ ngắn ngủi, rồi sẽ nói với nhau lời “Hẹn gặp lại!”. Người người phải xuôi về muôn nẻo, bịn rịn níu chân làm lòng người chùng lại. Nhưng hãy nhớ dặn dò và nhắc nhở với nhau, lòng sẽ nhẹ nhàng thanh thản khi biết sống xứng đáng với quảng thời gian còn lại ……ngày mai. Và giảng đường xưa kia mới là thiên đường đầy hoa và mật ngọt. Còn những khoảng khắc vui buồn đang còn ở lại hay đã trôi xa cũng là điều trải nghiệm để nuôi ta khôn lớn, chẳng thấm tháp chi so với những sóng gió dành cho mỗi cuộc đời….

Andi Nguyễn Ánh Nhật
-->Đọc thêm...

Ngày 29 tháng 08 năm 2015

VÀI CẢM NGHĨ VỀ MỘT BÀI THƠ


                                                                          
Gởi VÕ ĐAN THÙY

Nhiều nhà thơ cho rằng định nghĩa thơ chỉ làm cho thơ… cứng nhắc.Tôi nhớ có lần đọc trên một tạp chí cách nay hơn mười năm đã trích dẫn vài ba chục định nghĩa: “Thơ là gì?”. Rồi tất cả, tôi nghĩ cũng chỉ đúng ở một khía cạnh nào đó mà thôi. Là một người không biết làm đến nửa câu thơ nhưng tôi luôn đồng cảm với dòng viết của nhà thơ Bằng Việt trong cuốn “Thơ tình thế kỷ XX” ..." ….Khi người ta đã mệt mỏi vì chủ nghĩa hiện đại và các thứ chủ nghĩa khác từng bung phá thơ suốt 70, 80 năm của thế kỷ XX thì người ta nghĩ đến món súp Tả- pí - lù hậu hiện đại…” .

Với thơ của Võ Đan Thùy, có thể đây cũng là món “Tả- pí- lù chính hiệu” của thơ ở “thì hậu hiện đại”. Hoặc đây là món gì đó khác hơn, tôi không quan tâm cách nấu và nguyên liệu làm ra. Vì với bút lực như Võ Đan Thùy, tôi nghĩ Thùy có thể làm thơ như mọi người “muốn hình thức thì hình thức, muốn thể loại có thể loại…muốn gì có nấy v.v.v!”. Nhưng tôi tin rất ít người có những kiến giải “lý trí và thực lòng” trước những khắt nghiệt trớ trêu của “cuộc sống và tình yêu” trong thơ như vậy. 

Nay thử hỏi, nếu chọn một cách “keo kiệt” để bình, tôi cũng tin sẽ không có nhà bình thơ nào chọn bài thơ này để viết. Hoặc nếu có với Võ Đan Thùy thì phải là bài thơ khác hay hơn (mà riêng tôi, Thùy có những bài thơ khác hay hơn nhiều). Nhưng thôi, ai lại hơn thua với một người thơ mà lòng mình hằng yêu quý !.

Từ thời Yahoo Blog nhiều người ngưỡng mộ Võ Đan Thùy trong lồi viết văn hơn là thơ. Người đọc có lý của người đọc, nhiều khi họ khen thơ trước mặt rồi phán …..“nặng trịch” sau lưng. Âu đó cũng là lẽ thường tình vì người ta chưa tìm thấy cái đẹp, cái kín đáo trong thơ của Thùy như một thứ hương thầm gợi nhớ gợi thương. Có người nói với tôi rằng thơ của Võ Đan Thùy câu cú dài lê thê. Đánh giá ấy cũng đúng về mặt lý luận thơ ca trong nhà trường. Nhưng theo cách nói của “cây đa cây đề” Bằng Việt, tôi nghĩ thơ hay ở “thì hậu hiện đại” là thơ được khơi nguồn từ sự thành thực của lòng thi sĩ trong những lúc thăng hoa, mà không cần nghiền ngẫm gì cho cứng nhắc. Như Võ Đan Thùy - Yêu chỉ biết yêu và đau khi mất mát, như đó là điều vốn có của người đàn bà. Và tác giả cũng không phải nằm trong trường hợp ngoại lệ. Lại nữa, đã là kiếp phận đàn bà, nên khi trái tim đập vỗ, ai lại không có cảm giác bất an chen ngang cảm xúc yêu thương!?. Một “quy luật muôn đời” của phái yếu và nay Thùy thi cảm:
“Em nghĩ thật nhiều về những cuộc chia tay
Tự hỏi khi quay lưng con tim có quay đầu nhìn lại
Hay cũng như chiếc lá
Lẳng lặng gieo mình cho đỏ miền vụng dại
Vạt cỏ có chợt đau?”

Đàn bà mà, cảm giác yêu thương càng trỗi dậy thì cảm giác bất an cũng tỷ lệ thuận bấy nhiêu. Không phải là “Những phút xao lòng”, ngoài chồng, ngoài vợ như Thuận Hữu, nhưng khi yêu người đàn bà vẫn sợ….. Ngọn lửa tình đang ngun ngút cháy, có khi nào “con tim có quay đầu nhìn lại” rồi mình phải “Lẳng lặng gieo mình cho đỏ miền vụng dại”. 

Hay quá! Một chiêm nghiệm lặng lẽ và sâu sắc về tình yêu. Tôi cũng nghĩ đó còn là cách vào đề “vô giới tính”, bởi tôi, tác giả hay một ai đó cũng có thể thay đại từ xưng hô: “Anh”, “Em”, “Tôi” để nói hộ nỗi lòng của chính mình khi yêu, khi một lần đổ vỡ.

Điều hay nữa trong thơ của Võ Đan Thùy không phải ở chổ bố cục mà đó là ngôn ngữ và dáng dấp. Trong thế giới màu sắc - Màu đỏ luôn như ngôn ngữ có sắc độ mạnh chỉ đứng sau hai màu “đen, trắng”, có sức nâng dậy tình cảm thực. Và nay Thùy dùng hình ảnh này để đào xới chi chút từng biến động của nội tâm. Biết rằng ai cũng có một quá khứ “vụng dại”, giờ đã đi qua, nhưng “Vạt cỏ có chợt đau?” khi lòng dạ người đàn bà cứ thường yếu đuối, lăn tăn….

Nhớ một thời đã rất xa với hôm nay, khi đọc bài thơ “Những phút xao lòng” của Thuận Hữu, nhà thơ Xuân Diệu có nhận xét: “Viết như thế là bạo nhưng mà thật, có thể chấp nhận được”. Tư tưởng thơ của Võ Đan Thùy và Thuận Hữu khác nhau và tôi cũng không so sánh nghệ thuật làm thơ giữa hai tác giả này. Nhưng tôi nghĩ, với tâm hồn mẫn cảm của một người đàn bà, Thùy đã tự vấn với chính mình những hình ảnh, những chi tiết từng có trong đời thường bằng thơ như thế này quả là quá hiếm:
“Rồi em nghĩ nếu chúng mình yêu nhau
Không biết anh có bao dung khi thi thoảng em nhói lòng câu thơ cũ
Còn em, liệu em có tủn mủn hờn ghen khi anh nhớ về ngày xưa bằng một nhịp tim không ngủ
Và biết đâu lúc dỗi hờn mình lại cứa nát lòng nhau
Anh đau
Em cũng đau” 

Cảm xúc yêu hiện tại và kỷ niệm năm xưa đôi khi cũng có thể đan xen làm cho những người đang yêu cay cay nơi sống mũi. “Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ” (Thuận Hữu). Bởi vậy tác giả tự hỏi: “Liệu em có tủn mủn hờn ghen khi anh nhớ về ngày xưa bằng một nhịp tim không ngủ”, còn : “Anh có bao dung khi thi thoảng em nhói lòng câu thơ cũ”. Con người mà, sẽ có bản năng, sẽ có những thường tình, khi "tình xưa và câu thơ cũ" cùng rủ về ghé thăm! Và lúc ấy “ biết đâu lúc dỗi hờn mình lại cứa nát lòng nhau”. Rồi “Anh đau” và “Em cũng đau” – Người ta thường nói thơ từ trái tim, là tiếng nói của trái tim, ở đoạn thơ này cảm xúc của người viết như đã lên đồng vì đường thi tả thực. Đọc lên nghe như tiếng lòng của giai nhân đang tâm sự, đang muốn giãi lòng mình trước khắt nghiệt của hạnh phúc và tình yêu!. Hay!

Khi đã có sự chín chắn và trải nghiệm, người đàn bà yêu sẽ lý trí hơn. Còn tình cảm?. “Phạm trù” ấy vẫn cứ song song. Yêu - Hạnh phúc là được muốn tận hiến nhưng lo âu trăn trở kia cũng đã nhì nhằn sánh bước!. Món “Tả - Pí – Lù” của Võ Đan Thùy lại trôi tiếp theo dòng cảm xúc:
Em sợ mùa yêu cũng đau cho lá bàng rấm rức khóc đỏ hoài con mắt
Em sợ Sài Gòn của em cũng đau cho ly cà phê trên tay đắng ngắt với bao điều dằn vặt"

Người đàn bà là thế, lúc “rấm rức”, lúc “đắng ngắt” cũng là lúc họ chùn bước, lạc đường và lỗi nhịp. Thương còn có thể!. Nhưng đưa người đàn bà đến một tình cảm xa hơn luôn khó gấp bội phần. Muốn hạt giống nảy mầm, nên người ta phải chôn sâu vào lòng đất lắm bùn và hỏi:
“Và nơi anh biển có dậy sóng vỡ toang bờ ?
Em lại nghĩ một ngày mình xếp lại hết những giấc mơ
Ôi ! Trăm chuyện làm em cáu giận.
Liệu khi đó, mình có còn thương nhau?”
Mà có trách chi những phút xao lòng! :
“Thôi
Chẳng thèm nghĩ nữa đâu.
Nhắm mắt lại nghen anh
Mình hôn nhau đi, anh nhé!” 

Một khổ thơ tự do được viết theo cảm xúc để kết thúc món “Tả-Pí-Lù”. Dù vắng đi chữ “yêu” hoặc “thương” nhưng ai cũng nhận ra một điều, tình yêu đã đến với người đàn bà và họ đã vượt qua những trăn trở và sự suy ngẫm đời thường…..

Rất ý vị và đậm chất men tình Thùy ơi và Thùy ơi! .

Andi Nguyễn Ánh Nhật.






-->Đọc thêm...

Ngày 29 tháng 12 năm 2014

Công viên SUỐI MƠ – Viết ra kẻo nữa rồi quên.


SUỐI MƠ - Đẹp như một giấc mơ
Nhớ hôm đầu năm 2014, tôi cùng với Thu Do Rita, Tuyết Lê và Tuấn “ngố” hành hương về Chùa Bà Chúa Xứ, rồi ngày hôm sau đi tiếp về Núi Cấm (An Giang). Lúc bốn chúng tôi nghỉ trưa trên ngôi chùa nằm ở đỉnh đầu ngọn núi, tại độ cao 705 mét này, tôi vô tình nghe một gã gàn hơi gọi điện thoại cho vợ: “Em ơi, dưới hạ giới hôm nay thế nào, chứ trên chốn bồng lai này gió kéo về để vờn mây …..thích quá!, Anh đang gọi cho em phải nhờ mạng viễn thông của Camphuchia đó !. Nếu đêm nay ở lại đây, chắc anh cũng sẽ nghe được tiếng gà gáy từ bên đất ấy….”. Gớm! Hắn gàn hơi làm tôi không thể nín cười được, nhưng rồi nghĩ lại, cái lãng mạn thái quá của hắn ta thật dễ thương và cũng bằng trực quan đấy chứ. Bởi ở nơi sơn địa Núi Cấm này độc đáo đến khỏi chê. 

Đây cũng là lần duy nhất trong năm tôi cùng với bạn bè học ĐH Ngoại Ngữ Đà Nẵng năm xưa có cùng “tư tưởng lớn” và đồng điệu nhau trong một chuyến đi chơi xa. Còn lại, mọi chuyến đi đó đây xả “xì-trét” của tôi đều luôn bằng một “cảm hứng tự do”…. phượt một mình. Và lần này là công viên SUỐI MƠ – Tân Phú – Đồng Nai.

Cùng với THU DO RITA ở Núi Cấm
Sở dĩ tôi biết công viên này cũng do thời gian trước đây giang hồ thăm thú về kể, người làm du lịch ở Suối Mơ, có vẻ như, đôi khi đã không phải với du khách, với một Suối Mơ mộng mơ..... Rồi sau đó công viên Suối Mơ đã đóng cửa trong một thời gian dài, làm mọi người cứ nghĩ cái thú ngâm mình trong dòng nước thiên nhiên và thả hồn giữa đất trời đã đi vào dĩ vãng. Nhưng không, qua thông tin đại chúng, tôi biết Công viên Suối Mơ chính thức mở cửa trở lại ngày 30/8/2014. Vậy cũng phải đợi hơn 4 tháng trời từ ngày khai trương ấy tôi mới có dịp phượt đến nơi đây. 

Đêm hôm trước tôi say khướt, nhưng 4 giờ sáng phải bật dậy rời khỏi giường. Không gian sớm mùa đông nơi tôi đang sống và làm việc thật dễ chịu. Mọi thứ quá dỗi bình yên trôi trong âm vang xa của một mùa xuân mới sẽ về. Con ngựa sắt của tôi bắt đầu chạy bon bon từ vùng giáp ranh Đồng Nai – Bình Thuận ngược về hướng Dầu Dây, bên tai tôi nghe vù vù tiếng gió. Từng con dốc, từng ngôi nhà, từng cây lá trôi qua mắt tôi, hình như đều mang dấu tích, thần khí của con người và văn hóa Đồng Nai. Bụi bặm trên đường, tôi không khỏi có những suy cảm bên lề đời… Thì ra đêm - Tôi một mình, và ngày đến cũng phải tỉnh ngủ để bước ra khỏi giấc mơ mà đối diện với điều mình vốn có - Kẻ luôn cô độc trong những lần lữ thứ.


Đoạn đường quốc lộ 1 A bằng phẳng như mu bàn tay trông thật chán mắt. Nhưng khi xe tôi rẽ vào quốc lộ 20 hướng về Đà Lạt, bắt đầu là những đồi nhấp nhô trông giống bàn tay khum lại. Xứ sở đây được bao bọc trong sắc xanh của cây lá và khí lạnh của đá. Tôi bắt đầu cảm thấy hơi lành lạnh và cất tiếng hát để cho ấm lồng ngực của mình: “Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi. Thành phố sau lưng ôm mộng ước gì….”


Khi vừa băng qua khỏi Gia Kiệm, bắt đầu hai bên đường là những cánh rừng cao su nối tiếp nhau. Cây cao su thật lạ, mới vừa qua mùa Noel là đâm chồi nảy lộc. Một màu xanh ngát, xanh miên man, xanh đến nhức nhối để rồi một ngày nào ấy, trong rừng cây lá lao xao, những chùm bông thấp thoáng trong các tán lá, tỏa hương ngào ngạt để gọi bướm ong về dung dưỡng. Uhm nhỉ! “Sỏi đá cũng cần có nhau” (!?), còn con người đôi khi ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm điều hạnh phúc. Để rồi lúc dừng chân bên đời mới chợt nhận ra, hạnh phúc đã có lúc nằm ở ngay dưới chân mình mà đánh mất. Và tôi không biết phải nên vui hay buồn khi bỗng dưng đang đi giữa con đường có rừng xanh cây lá lại nói chuyện hạnh phúc của động vật với cỏ cây.


Gần ba giờ đồng hồ trên dặm đường xa, rồi cuối cùng tôi cũng đến được thị trấn Định Quán. Hỏi người ven đường tôi biết chỉ cần đi thêm khoảng 2 km nữa là có con đường rẽ vào khu du lịch Suối Mơ. Dừng chân, tôi bước vào một quán café võng. Trong chòi lá, nhìn ra vườn cây mít trĩu trái trước mặt, tôi chậm rãi thưởng thức hương vị cuộc sống bên tách café bản xứ. Tuyệt làm sao! Đoạn đường tôi đã đi thật xa, cũng hơn 130 Km chứ ít gì. Cuối cùng nghĩ lại cái mệt cũng chỉ vì đam mê đó đây và mù quáng. Mà tôi cũng đã mù quáng nhiều thứ trên đời này rồi đấy chứ (!?). Nếu không đã chẳng có một thằng khùng như tôi tự đọa đày giữa cái sáng sớm mùa đông để đi phượt, trong khi nhiều người giờ ấy vẫn còn đang nướng mình trong “nệm ấm chăn êm” của một ngày cuối tuần. 

Từ nơi café thị trấn Định Quán rẽ vào Suối Mơ phải đi thêm 10 km nữa, nhưng chỉ có một vài đoạn đường quanh co. Gần 9 giờ sáng tôi đã đến Suối Mơ. Mua vé xong, chân tôi vừa bước qua khỏi cổng, hình như cái mệt vì đoạn đường xa đã tan biến bay đi, trong người lâng lâng của một cảm giác ngà say. Hoặc như lần nào ấy, trong giấc mơ tôi đã thấy có một nơi trên trái đất này như là...... Suối Mơ (!?). Trước mặt tôi bắt đầu là một đồi hoa cỏ dại trải dài như một thảo nguyên xanh. Tôi chẳng phải mơ màng nghĩ về một câu chuyện cổ tích nào ấy mà mất hứng thú, tôi chỉ cần một điều chẳng thể nào có được. Là một họa sĩ tôi sẽ vẻ nên một bức tranh có từng tông màu đậm nhạt đan xen của các loài hoa đồng cỏ nội bé tẻo teo. Hay là nhà thực vật học để kể cho mọi người nghe tên gọi các loài. Ở đây có nhiều loài hoa dại tôi không biết tên. Duy chỉ có hoa Cỏ Đậu phụng đang nhu mì giữa các loài hoa là tôi biết và thích thú. Bởi ngày xưa hoa cỏ Đậu phụng này quá quen thuộc với lũ trẻ chăn trâu như chúng tôi. Nhịp sống đang gấp gáp cùng với một sức ép quá lớn, tâm hồn tôi đầy biến động rồi đã đánh mất nhiều điều thì chính cái rực rỡ của cỏ Đậu Phụng nơi đây đã cho tôi một dịp được hả hê hạnh phúc để quay về kỷ niệm tuổi thơ. Nhìn cỏ Đậu phụng đang khoe sắc rồi chắc ai cũng sẽ như tôi, nghiềm ngẫm cuộc đời làm chi cho thêm phiền não. Cứ đi tìm hạnh phúc của loài cỏ cây thì cũng đã thấy mình động điệu trong thế giới bao la mà bớt đi những nỗi buồn, nặng nề, u tạp .


Cầm máy ảnh trên tay, tôi tản bộ quan sát từng ngọn đồi hàng cây. Nói theo kiểu văn chương, tôi đang làm khách nhàn du ngắm cảnh xem hoa. Cái mơn man làn da thường gợi con người trỗi dậy một thứ tình yêu thiêng liêng quý giá và nơi đây gió đã làm như thế để mang đến mọi người một tình yêu thiên nhiên tươi đẹp. Xa xa trong khuôn viên hơn 30 ha này là những hàng cây nhiều màu sắc soi mình xuống hồ nước trong xanh tựa như những cô thiếu nữ dịu dàng trong chiếc áo dài tha thướt. Tôi chậm rãi bước. Rồi đâu chỉ thảm cỏ vàng Đậu phụng dưới chân đã hút hồn tôi. Bất chợt trước mắt tôi là một thác nước như đã có hơn triệu năm bị gió và nước xóa mòn tạo nên những phiếm đá có nhiều dạng đặc thù!. Đá xanh ngắt. Một màu xanh vô nhiễm, nó không chỉ là "thông điệp" của sự bình an, giảm stress, mà còn là biểu tượng của tình yêu và giá trị trường tồn. 

Ôi đẹp làm sao!.Và tôi biết dòng thác chảy đã có sự nhào nặn theo ý muốn con người, nhưng nó vẫn tồn tại một giá trị bất biến như thời khởi thủy. Đứng dưới nhìn lên, tôi há hốc trước vẻ đẹp của hình dáng và sắc xanh huyển hoặc của đá, còn một vài du khách tôi thấy họ trầm trồ rồi như thả lỏng suy nghĩ của mình ra để suy ngẫm, nhiều khi cũng có......... "đêm thấy ta là thác đổ". 

Tôi đi dạo một vòng quanh bờ hồ nơi sẽ chạy về dòng sông mẹ La Ngà. Mặt hồ rộng, ăm ắp nét đẹp, nét thơ, nét lãng mạn và tôi thấy nhìều người đang ngâm mình dưới ấy thích thú làm sao. Tôi cắc cớ hỏi người cứu hộ đứng trên bờ : "Sao nước ở đây trong đến tận đáy thế anh ?". Anh ta đưa mình chỉ một vài người như di chuyển, như không ở dưới hồ và nói: "Nhờ những công nhân suốt ngày ở dưới hồ kỳ cọ rong rêu nên nước trong veo như thế!". Tôi cảm ơn anh rồi tiếp tục đi khám phá thêm nhiều cái đẹp ở đây

Suối Mơ - Phải nói mây trời phiêu lãng và có tiếng thác khẽ reo, mọi thứ đã đánh thức một giấc mộng tiền thân của mọi người. Một lần đến với Suối Mơ, tôi nghĩ ai đó cũng như đã tìm đến lối mở vào tình yêu và cũng sẽ tận hưởng được những cảm xúc thăng hoa theo thời gian bất tận


Với Suối Mơ tôi chỉ có thể kể được là như thế, chứ vẻ đẹp ở đây đã vượt qua sự diễn đạt của ngôn từ. Nhưng nếu ai có viết thì chỉ viết thôi và cũng đỡ mệt nhiều....... 

Chiều tàn tôi tạm biệt Suối mơ, tự nhiên trong tôi có cảm giác như rời xa người yêu bịn rịn, rồi tiếc nuối trong cái “giận mà thương.”.

Dịch vụ tại công viên SUỐI MƠ – Giá ở…… trên trời!


Đầu tiên phải nói giá vé vào cổng ở Suối Mơ lên đến 80.000 vnd là quá cao so với mặt bằng thu nhập của người dân nơi đây, cũng như các vùng lân cận Đức Linh (Bình Thuận), Đà Tẻn, Cát Tiên (Lâm Đồng) hay Bù Đăng ( Bình Phước) v.v.v. Trong khi đó Suối Mơ cách Sài Gòn đến 170 km nên rất ít khách đến từ nơi này. 

Còn nữa, do mải mê suốt buổi sáng vì như ở "trong mơ”, đến lúc cái bao tử “biểu tình” thì tôi mới sực nhớ ra, từ sáng đến giờ chưa có cái gì bỏ bụng. Tôi lò đò vào ngồi chiếc bàn trong khuôn viên nhà hàng của Công Viên Suối Mơ. Đợi gần 20 phút mà tôi chẳng thấy ma nào ra phục vụ, chắc nhân viên ở đây cố tình thử lòng kiên nhẫn của tôi hoặc có thể thấy tôi một mình ba lô sẽ không mang lại lợi nhuận gì nhiều. Rồi 30 phút, một người phụ vụ chạy ra chào tôi và cũng không có một lời “có cánh” để làm mát cái bụng vừa sự bực dọc, vừa đang la làng của tôi. Hình như các nhân viên khu du lịch không được đào tạo khả năng ứng xử và giao tiếp (!?). Tôi chỉ biết cười và xin xem menu những món thức ăn nhanh và tôi chọn theo thực đơn: Bánh mì Sanwich kẹp thịt: 30.000 vnd, Đùi gà tẩm bột chiên giòn: 50.000 vnd, Bia Sài Gòn: 14.000. Đây là những món tôi thường chọn trong những chuyến đi du lịch một mình vì tiện lợi và thích hợp cho khẩu phần của mình, cũng không dư không thiếu. 

Sẽ không có gì để nói nếu tôi không nhìn thấy chỉ cách xa tôi chừng khoảng 10 mét có vài chiếc bàn để trong chòi lá nhìn ra mặt hồ và nó đã cám dỗ tôi đi về nơi ấy. Khi đặt chân tiếp đến vị trí thứ 2,  một nhân viên đến hỏi: "Chú gọi những món đã kêu, giá ở bàn này mắc hơn 15 % đó chú !?". Quái thật, sao vậy ta và tôi hỏi lý do thì người nhân viên ấy trả lời: "Vì trong chòi này chỉ có 5 bàn nên giá cao hơn". "Ăn chơi sợ gì mưa rơi" - Tôi gật đầu với cậu ta. 

Rồi những món thức ăn tôi gọi được bưng bê đến. Người ta nói đúng, khi đã đói rồi thì đến mần đá cũng ngon. Tôi ăn trong cảm giác ngon đến lạ thường và không quên "quất" đến 5 chai bia. Đến lúc tính tiền tôi mới bật ngửa, giá thức ăn vẫn tính theo "trượt giá" 15 %, nhưng bia thì lại đến 100 %. Cái gì đã vào bụng rồi lấy gì để trả lại, một chai lon bia Sài Gòn xanh đến 28.000 vnd thì tôi chỉ thấy bán ở nhà hàng khách sạn 3 sao trở lên. Tôi ấm ức vì cái bệnh sĩ của mình mà không hỏi nốt giá  bia. Cuối cùng rồi tôi cũng móc hầu bao.....


Đi khuya sớm, tôi cần một chút nghỉ trưa nên gọi nhân viên thuê một chòi bạt cá nhân. Đây là loại chòi thường dùng cho những ai ở lại qua đêm, còn ban ngày không thích hợp lắm. Nhưng trong công viên không có khách sạn, thôi thì có gì dùng nấy - Tôi tự nhủ. Anh nhân viên đưa tôi đi chọn chòi và giao chìa khóa. Sau khi thu tiền vé trước 200.000 Vnd và lấy Chứng Minh Nhân Dân, anh ta còn bảo tôi đưa thêm 50.000 đồng nữa như là để làm tín và anh ta nói "yên tâm đi" sẽ trả lại sau khi tôi trả chòi. 

Với cách lấy thêm tiền kiểu này ở công viên Suối Mơ, tôi không hiểu họ làm tín kiểu gì đây khi mang cách hành xử chắc cú và nghi kỵ ngờ vực vào môi trường kinh doanh dịch vụ. Loại hình vốn đã được gieo mần bằng sự phóng khoáng và nẩy nở thành tựu từ lâu.. Tôi không biết người làm du lịch ở đây sẽ mất gì trong chiếc lều bạt vải cỏn con này mà không dám gởi lòng tin nơi người xa lạ!?. Tôi nghĩ họ phải biết tin tưởng nơi khách hàng, đấy mới là mấu chột của triết lý giao thương. Mà đâu chỉ có giao thương, để thành công trong kinh doanh du lịch còn có cả điều phải biết cở mở lòng mình, biết đào thải và dung nạp, biết gột rửa sửa mình cùng với biết mỉm cười chào đón......
Cuối năm 2014
Andi Nguyễn Ánh Nhật


-->Đọc thêm...

Ngày 23 tháng 10 năm 2014

TÔI LÀ TÔI !


"TÔI LÀ TÔI” – Đây là đề tài tôi đã viết “lộn xộn” trong nhiều kỳ ở Blog của mình về cuộc đời, về tình yêu, về cuộc sống mình trải qua, nhưng không biết sao tôi lại quên bẵng hồi nào chẳng rõ. Phải chăng cái đẹp cuộc cuộc sống và tình yêu với riêng tôi bây giờ đã thật sự không còn nữa. Với tình yêu, tôi nghe nhiều người nói tình yêu ngày nay không còn đẹp. Ấy là vì Phi Hành Gia - Neil Amstrong đã cố tình cắm lá cờ Mỹ lên thân xác chị Hằng và khi bị làm nhục chị đã gieo mình xuống dòng sông Ngân tự vẫn. Còn chú Cuội thì phải thắt cổ tự vẫn dưới gốc cây đa và những chú thỏ Nguyện cũng bị nhiễm khói bụi tàu Apollo ...... rồi chết. Thế là hết! Con người là hữu hạn nhưng đã giết chết đi những vi diệu vô hạn từng có thời toả sáng xuống trần gian, rồi bây giờ chỉ còn lại thế gian này là những điều mạc khải và vĩnh viễn ..... 

Tình yêu là thế, còn cuộc sống thì sao?. Với tôi - Nerver on Sunday. Bao nhiêu tháng nay cuộc sống của tôi là vậy, nên việc viết log hàng ngày như xưa kia cũng bỗng trở nên xa xỉ. Mọi thứ như đang sống trong một cổ máy xay người. Có những lúc buồn vời vợi, tôi muốn viết một gì đó như để trải lòng nhưng mọi thứ không thể được, bởi công việc như một con sông chảy xiết mà ngôn ngữ thì lại cứ rã rời không thể chắp nối được một câu. 

Quả thật đây là khoảng thời gian đủ quá dài và cũng đủ quá khó cho một sự trở lại như xưa mình được viết. Thử hỏi ban ngày phải nhận hàng trăm “nhát” điện thoại và xử lý như một điện thoại viên viễn thông. Chỉ điều này cũng đủ làm con người rơi trạng thái “xô bồ” đáng sợ và thực tế nó đã làm cho mọi thứ của riêng tôi cũng bị lãng quên. Còn đêm về, trong căn gác trọ quạnh hiu, dù có say khước tôi cũng phải cố lê vào máy để làm “dứt điểm” những gì còn sót lại hôm nay mà không có ý niệm không gian và thời gian sắp hết một ngày. 

Cuộc sống sao lại đoạ đày như thế, rồi có ai lại không muốn mình được ai đó là người chia sẻ !?. Nhưng "Biết làm sao bây giờ !”. Câu nói ấy tôi vẫn thường dùng như một bùa hộ mệnh để tự an ủi chính mình cho nhiều tháng, nhiều ngày có đầy đủ cảm xúc, đầy đủ Hỉ Nộ Ái Ố và đầy đủ quan hệ v.v.v. Và nay tôi cũng đã đến lúc thành “ông già bà cả” nên cũng phải vội vã với thực tế cuộc sống hôm nay và khước từ mọi thứ để “ưu tiên” duy nhất cho một sự lựa chọn bình yên cuộc sống mai sau. 

Con người ai cũng có sự lựa chọn và chấp nhận. Nhưng qua trọng hơn có lẽ là phải biết sắp xếp và cân bằng những thứ mình cần . Viết! Tôi nhất định sẽ không dứt bỏ, cũng như sẽ không bỏ trải lòng vì nó sẽ là phương cách để giải toả, để cảm nhận cuộc sống, cảm nhận con người và tôi sẽ viết tiếp đó các bạn ơi ......(Còn nữa)
Andi Nguyễn Ánh Nhật

-->Đọc thêm...

BÀI ĐƯỢC NHIỀU ĐỘC GIẢ ĐỌC