29 tháng 12, 2014

Công viên SUỐI MƠ – Viết ra kẻo nữa rồi quên.


SUỐI MƠ - Đẹp như một giấc mơ
Nhớ hôm đầu năm 2014, tôi cùng với Thu Do Rita, Tuyết Lê và Tuấn “ngố” hành hương về Chùa Bà Chúa Xứ, rồi ngày hôm sau đi tiếp về Núi Cấm (An Giang). Lúc bốn chúng tôi nghỉ trưa trên ngôi chùa nằm ở đỉnh đầu ngọn núi, tại độ cao 705 mét này, tôi vô tình nghe một gã gàn hơi gọi điện thoại cho vợ: “Em ơi, dưới hạ giới hôm nay thế nào, chứ trên chốn bồng lai này gió kéo về để vờn mây …..thích quá!, Anh đang gọi cho em phải nhờ mạng viễn thông của Camphuchia đó !. Nếu đêm nay ở lại đây, chắc anh cũng sẽ nghe được tiếng gà gáy từ bên đất ấy….”. Gớm! Hắn gàn hơi làm tôi không thể nín cười được, nhưng rồi nghĩ lại, cái lãng mạn thái quá của hắn ta thật dễ thương và cũng bằng trực quan đấy chứ. Bởi ở nơi sơn địa Núi Cấm này độc đáo đến khỏi chê. 

Đây cũng là lần duy nhất trong năm tôi cùng với bạn bè học ĐH Ngoại Ngữ Đà Nẵng năm xưa có cùng “tư tưởng lớn” và đồng điệu nhau trong một chuyến đi chơi xa. Còn lại, mọi chuyến đi đó đây xả “xì-trét” của tôi đều luôn bằng một “cảm hứng tự do”…. phượt một mình. Và lần này là công viên SUỐI MƠ – Tân Phú – Đồng Nai.

Cùng với THU DO RITA ở Núi Cấm
Sở dĩ tôi biết công viên này cũng do thời gian trước đây giang hồ thăm thú về kể, người làm du lịch ở Suối Mơ, có vẻ như, đôi khi đã không phải với du khách, với một Suối Mơ mộng mơ..... Rồi sau đó công viên Suối Mơ đã đóng cửa trong một thời gian dài, làm mọi người cứ nghĩ cái thú ngâm mình trong dòng nước thiên nhiên và thả hồn giữa đất trời đã đi vào dĩ vãng. Nhưng không, qua thông tin đại chúng, tôi biết Công viên Suối Mơ chính thức mở cửa trở lại ngày 30/8/2014. Vậy cũng phải đợi hơn 4 tháng trời từ ngày khai trương ấy tôi mới có dịp phượt đến nơi đây. 

Đêm hôm trước tôi say khướt, nhưng 4 giờ sáng phải bật dậy rời khỏi giường. Không gian sớm mùa đông nơi tôi đang sống và làm việc thật dễ chịu. Mọi thứ quá dỗi bình yên trôi trong âm vang xa của một mùa xuân mới sẽ về. Con ngựa sắt của tôi bắt đầu chạy bon bon từ vùng giáp ranh Đồng Nai – Bình Thuận ngược về hướng Dầu Dây, bên tai tôi nghe vù vù tiếng gió. Từng con dốc, từng ngôi nhà, từng cây lá trôi qua mắt tôi, hình như đều mang dấu tích, thần khí của con người và văn hóa Đồng Nai. Bụi bặm trên đường, tôi không khỏi có những suy cảm bên lề đời… Thì ra đêm - Tôi một mình, và ngày đến cũng phải tỉnh ngủ để bước ra khỏi giấc mơ mà đối diện với điều mình vốn có - Kẻ luôn cô độc trong những lần lữ thứ.


Đoạn đường quốc lộ 1 A bằng phẳng như mu bàn tay trông thật chán mắt. Nhưng khi xe tôi rẽ vào quốc lộ 20 hướng về Đà Lạt, bắt đầu là những đồi nhấp nhô trông giống bàn tay khum lại. Xứ sở đây được bao bọc trong sắc xanh của cây lá và khí lạnh của đá. Tôi bắt đầu cảm thấy hơi lành lạnh và cất tiếng hát để cho ấm lồng ngực của mình: “Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi. Thành phố sau lưng ôm mộng ước gì….”


Khi vừa băng qua khỏi Gia Kiệm, bắt đầu hai bên đường là những cánh rừng cao su nối tiếp nhau. Cây cao su thật lạ, mới vừa qua mùa Noel là đâm chồi nảy lộc. Một màu xanh ngát, xanh miên man, xanh đến nhức nhối để rồi một ngày nào ấy, trong rừng cây lá lao xao, những chùm bông thấp thoáng trong các tán lá, tỏa hương ngào ngạt để gọi bướm ong về dung dưỡng. Uhm nhỉ! “Sỏi đá cũng cần có nhau” (!?), còn con người đôi khi ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm điều hạnh phúc. Để rồi lúc dừng chân bên đời mới chợt nhận ra, hạnh phúc đã có lúc nằm ở ngay dưới chân mình mà đánh mất. Và tôi không biết phải nên vui hay buồn khi bỗng dưng đang đi giữa con đường có rừng xanh cây lá lại nói chuyện hạnh phúc của động vật với cỏ cây.


Gần ba giờ đồng hồ trên dặm đường xa, rồi cuối cùng tôi cũng đến được thị trấn Định Quán. Hỏi người ven đường tôi biết chỉ cần đi thêm khoảng 2 km nữa là có con đường rẽ vào khu du lịch Suối Mơ. Dừng chân, tôi bước vào một quán café võng. Trong chòi lá, nhìn ra vườn cây mít trĩu trái trước mặt, tôi chậm rãi thưởng thức hương vị cuộc sống bên tách café bản xứ. Tuyệt làm sao! Đoạn đường tôi đã đi thật xa, cũng hơn 130 Km chứ ít gì. Cuối cùng nghĩ lại cái mệt cũng chỉ vì đam mê đó đây và mù quáng. Mà tôi cũng đã mù quáng nhiều thứ trên đời này rồi đấy chứ (!?). Nếu không đã chẳng có một thằng khùng như tôi tự đọa đày giữa cái sáng sớm mùa đông để đi phượt, trong khi nhiều người giờ ấy vẫn còn đang nướng mình trong “nệm ấm chăn êm” của một ngày cuối tuần. 

Từ nơi café thị trấn Định Quán rẽ vào Suối Mơ phải đi thêm 10 km nữa, nhưng chỉ có một vài đoạn đường quanh co. Gần 9 giờ sáng tôi đã đến Suối Mơ. Mua vé xong, chân tôi vừa bước qua khỏi cổng, hình như cái mệt vì đoạn đường xa đã tan biến bay đi, trong người lâng lâng của một cảm giác ngà say. Hoặc như lần nào ấy, trong giấc mơ tôi đã thấy có một nơi trên trái đất này như là...... Suối Mơ (!?). Trước mặt tôi bắt đầu là một đồi hoa cỏ dại trải dài như một thảo nguyên xanh. Tôi chẳng phải mơ màng nghĩ về một câu chuyện cổ tích nào ấy mà mất hứng thú, tôi chỉ cần một điều chẳng thể nào có được. Là một họa sĩ tôi sẽ vẻ nên một bức tranh có từng tông màu đậm nhạt đan xen của các loài hoa đồng cỏ nội bé tẻo teo. Hay là nhà thực vật học để kể cho mọi người nghe tên gọi các loài. Ở đây có nhiều loài hoa dại tôi không biết tên. Duy chỉ có hoa Cỏ Đậu phụng đang nhu mì giữa các loài hoa là tôi biết và thích thú. Bởi ngày xưa hoa cỏ Đậu phụng này quá quen thuộc với lũ trẻ chăn trâu như chúng tôi. Nhịp sống đang gấp gáp cùng với một sức ép quá lớn, tâm hồn tôi đầy biến động rồi đã đánh mất nhiều điều thì chính cái rực rỡ của cỏ Đậu Phụng nơi đây đã cho tôi một dịp được hả hê hạnh phúc để quay về kỷ niệm tuổi thơ. Nhìn cỏ Đậu phụng đang khoe sắc rồi chắc ai cũng sẽ như tôi, nghiềm ngẫm cuộc đời làm chi cho thêm phiền não. Cứ đi tìm hạnh phúc của loài cỏ cây thì cũng đã thấy mình động điệu trong thế giới bao la mà bớt đi những nỗi buồn, nặng nề, u tạp .


Cầm máy ảnh trên tay, tôi tản bộ quan sát từng ngọn đồi hàng cây. Nói theo kiểu văn chương, tôi đang làm khách nhàn du ngắm cảnh xem hoa. Cái mơn man làn da thường gợi con người trỗi dậy một thứ tình yêu thiêng liêng quý giá và nơi đây gió đã làm như thế để mang đến mọi người một tình yêu thiên nhiên tươi đẹp. Xa xa trong khuôn viên hơn 30 ha này là những hàng cây nhiều màu sắc soi mình xuống hồ nước trong xanh tựa như những cô thiếu nữ dịu dàng trong chiếc áo dài tha thướt. Tôi chậm rãi bước. Rồi đâu chỉ thảm cỏ vàng Đậu phụng dưới chân đã hút hồn tôi. Bất chợt trước mắt tôi là một thác nước như đã có hơn triệu năm bị gió và nước xóa mòn tạo nên những phiếm đá có nhiều dạng đặc thù!. Đá xanh ngắt. Một màu xanh vô nhiễm, nó không chỉ là "thông điệp" của sự bình an, giảm stress, mà còn là biểu tượng của tình yêu và giá trị trường tồn. 

Ôi đẹp làm sao!.Và tôi biết dòng thác chảy đã có sự nhào nặn theo ý muốn con người, nhưng nó vẫn tồn tại một giá trị bất biến như thời khởi thủy. Đứng dưới nhìn lên, tôi há hốc trước vẻ đẹp của hình dáng và sắc xanh huyển hoặc của đá, còn một vài du khách tôi thấy họ trầm trồ rồi như thả lỏng suy nghĩ của mình ra để suy ngẫm, nhiều khi cũng có......... "đêm thấy ta là thác đổ". 

Tôi đi dạo một vòng quanh bờ hồ nơi sẽ chạy về dòng sông mẹ La Ngà. Mặt hồ rộng, ăm ắp nét đẹp, nét thơ, nét lãng mạn và tôi thấy nhìều người đang ngâm mình dưới ấy thích thú làm sao. Tôi cắc cớ hỏi người cứu hộ đứng trên bờ : "Sao nước ở đây trong đến tận đáy thế anh ?". Anh ta đưa mình chỉ một vài người như di chuyển, như không ở dưới hồ và nói: "Nhờ những công nhân suốt ngày ở dưới hồ kỳ cọ rong rêu nên nước trong veo như thế!". Tôi cảm ơn anh rồi tiếp tục đi khám phá thêm nhiều cái đẹp ở đây

Suối Mơ - Phải nói mây trời phiêu lãng và có tiếng thác khẽ reo, mọi thứ đã đánh thức một giấc mộng tiền thân của mọi người. Một lần đến với Suối Mơ, tôi nghĩ ai đó cũng như đã tìm đến lối mở vào tình yêu và cũng sẽ tận hưởng được những cảm xúc thăng hoa theo thời gian bất tận


Với Suối Mơ tôi chỉ có thể kể được là như thế, chứ vẻ đẹp ở đây đã vượt qua sự diễn đạt của ngôn từ. Nhưng nếu ai có viết thì chỉ viết thôi và cũng đỡ mệt nhiều....... 

Chiều tàn tôi tạm biệt Suối mơ, tự nhiên trong tôi có cảm giác như rời xa người yêu bịn rịn, rồi tiếc nuối trong cái “giận mà thương.”.

Dịch vụ tại công viên SUỐI MƠ – Giá ở…… trên trời!


Đầu tiên phải nói giá vé vào cổng ở Suối Mơ lên đến 80.000 vnd là quá cao so với mặt bằng thu nhập của người dân nơi đây, cũng như các vùng lân cận Đức Linh (Bình Thuận), Đà Tẻn, Cát Tiên (Lâm Đồng) hay Bù Đăng ( Bình Phước) v.v.v. Trong khi đó Suối Mơ cách Sài Gòn đến 170 km nên rất ít khách đến từ nơi này. 

Còn nữa, do mải mê suốt buổi sáng vì như ở "trong mơ”, đến lúc cái bao tử “biểu tình” thì tôi mới sực nhớ ra, từ sáng đến giờ chưa có cái gì bỏ bụng. Tôi lò đò vào ngồi chiếc bàn trong khuôn viên nhà hàng của Công Viên Suối Mơ. Đợi gần 20 phút mà tôi chẳng thấy ma nào ra phục vụ, chắc nhân viên ở đây cố tình thử lòng kiên nhẫn của tôi hoặc có thể thấy tôi một mình ba lô sẽ không mang lại lợi nhuận gì nhiều. Rồi 30 phút, một người phụ vụ chạy ra chào tôi và cũng không có một lời “có cánh” để làm mát cái bụng vừa sự bực dọc, vừa đang la làng của tôi. Hình như các nhân viên khu du lịch không được đào tạo khả năng ứng xử và giao tiếp (!?). Tôi chỉ biết cười và xin xem menu những món thức ăn nhanh và tôi chọn theo thực đơn: Bánh mì Sanwich kẹp thịt: 30.000 vnd, Đùi gà tẩm bột chiên giòn: 50.000 vnd, Bia Sài Gòn: 14.000. Đây là những món tôi thường chọn trong những chuyến đi du lịch một mình vì tiện lợi và thích hợp cho khẩu phần của mình, cũng không dư không thiếu. 

Sẽ không có gì để nói nếu tôi không nhìn thấy chỉ cách xa tôi chừng khoảng 10 mét có vài chiếc bàn để trong chòi lá nhìn ra mặt hồ và nó đã cám dỗ tôi đi về nơi ấy. Khi đặt chân tiếp đến vị trí thứ 2,  một nhân viên đến hỏi: "Chú gọi những món đã kêu, giá ở bàn này mắc hơn 15 % đó chú !?". Quái thật, sao vậy ta và tôi hỏi lý do thì người nhân viên ấy trả lời: "Vì trong chòi này chỉ có 5 bàn nên giá cao hơn". "Ăn chơi sợ gì mưa rơi" - Tôi gật đầu với cậu ta. 

Rồi những món thức ăn tôi gọi được bưng bê đến. Người ta nói đúng, khi đã đói rồi thì đến mần đá cũng ngon. Tôi ăn trong cảm giác ngon đến lạ thường và không quên "quất" đến 5 chai bia. Đến lúc tính tiền tôi mới bật ngửa, giá thức ăn vẫn tính theo "trượt giá" 15 %, nhưng bia thì lại đến 100 %. Cái gì đã vào bụng rồi lấy gì để trả lại, một chai lon bia Sài Gòn xanh đến 28.000 vnd thì tôi chỉ thấy bán ở nhà hàng khách sạn 3 sao trở lên. Tôi ấm ức vì cái bệnh sĩ của mình mà không hỏi nốt giá  bia. Cuối cùng rồi tôi cũng móc hầu bao.....


Đi khuya sớm, tôi cần một chút nghỉ trưa nên gọi nhân viên thuê một chòi bạt cá nhân. Đây là loại chòi thường dùng cho những ai ở lại qua đêm, còn ban ngày không thích hợp lắm. Nhưng trong công viên không có khách sạn, thôi thì có gì dùng nấy - Tôi tự nhủ. Anh nhân viên đưa tôi đi chọn chòi và giao chìa khóa. Sau khi thu tiền vé trước 200.000 Vnd và lấy Chứng Minh Nhân Dân, anh ta còn bảo tôi đưa thêm 50.000 đồng nữa như là để làm tín và anh ta nói "yên tâm đi" sẽ trả lại sau khi tôi trả chòi. 

Với cách lấy thêm tiền kiểu này ở công viên Suối Mơ, tôi không hiểu họ làm tín kiểu gì đây khi mang cách hành xử chắc cú và nghi kỵ ngờ vực vào môi trường kinh doanh dịch vụ. Loại hình vốn đã được gieo mần bằng sự phóng khoáng và nẩy nở thành tựu từ lâu.. Tôi không biết người làm du lịch ở đây sẽ mất gì trong chiếc lều bạt vải cỏn con này mà không dám gởi lòng tin nơi người xa lạ!?. Tôi nghĩ họ phải biết tin tưởng nơi khách hàng, đấy mới là mấu chột của triết lý giao thương. Mà đâu chỉ có giao thương, để thành công trong kinh doanh du lịch còn có cả điều phải biết cở mở lòng mình, biết đào thải và dung nạp, biết gột rửa sửa mình cùng với biết mỉm cười chào đón......
Cuối năm 2014
Andi Nguyễn Ánh Nhật


-->Đọc thêm...

23 tháng 10, 2014

TÔI LÀ TÔI !


"TÔI LÀ TÔI” – Đây là đề tài tôi đã viết “lộn xộn” trong nhiều kỳ ở Blog của mình về cuộc đời, về tình yêu, về cuộc sống mình trải qua, nhưng không biết sao tôi lại quên bẵng hồi nào chẳng rõ. Phải chăng cái đẹp cuộc cuộc sống và tình yêu với riêng tôi bây giờ đã thật sự không còn nữa. Với tình yêu, tôi nghe nhiều người nói tình yêu ngày nay không còn đẹp. Ấy là vì Phi Hành Gia - Neil Amstrong đã cố tình cắm lá cờ Mỹ lên thân xác chị Hằng và khi bị làm nhục chị đã gieo mình xuống dòng sông Ngân tự vẫn. Còn chú Cuội thì phải thắt cổ tự vẫn dưới gốc cây đa và những chú thỏ Nguyện cũng bị nhiễm khói bụi tàu Apollo ...... rồi chết. Thế là hết! Con người là hữu hạn nhưng đã giết chết đi những vi diệu vô hạn từng có thời toả sáng xuống trần gian, rồi bây giờ chỉ còn lại thế gian này là những điều mạc khải và vĩnh viễn ..... 

Tình yêu là thế, còn cuộc sống thì sao?. Với tôi - Nerver on Sunday. Bao nhiêu tháng nay cuộc sống của tôi là vậy, nên việc viết log hàng ngày như xưa kia cũng bỗng trở nên xa xỉ. Mọi thứ như đang sống trong một cổ máy xay người. Có những lúc buồn vời vợi, tôi muốn viết một gì đó như để trải lòng nhưng mọi thứ không thể được, bởi công việc như một con sông chảy xiết mà ngôn ngữ thì lại cứ rã rời không thể chắp nối được một câu. 

Quả thật đây là khoảng thời gian đủ quá dài và cũng đủ quá khó cho một sự trở lại như xưa mình được viết. Thử hỏi ban ngày phải nhận hàng trăm “nhát” điện thoại và xử lý như một điện thoại viên viễn thông. Chỉ điều này cũng đủ làm con người rơi trạng thái “xô bồ” đáng sợ và thực tế nó đã làm cho mọi thứ của riêng tôi cũng bị lãng quên. Còn đêm về, trong căn gác trọ quạnh hiu, dù có say khước tôi cũng phải cố lê vào máy để làm “dứt điểm” những gì còn sót lại hôm nay mà không có ý niệm không gian và thời gian sắp hết một ngày. 

Cuộc sống sao lại đoạ đày như thế, rồi có ai lại không muốn mình được ai đó là người chia sẻ !?. Nhưng "Biết làm sao bây giờ !”. Câu nói ấy tôi vẫn thường dùng như một bùa hộ mệnh để tự an ủi chính mình cho nhiều tháng, nhiều ngày có đầy đủ cảm xúc, đầy đủ Hỉ Nộ Ái Ố và đầy đủ quan hệ v.v.v. Và nay tôi cũng đã đến lúc thành “ông già bà cả” nên cũng phải vội vã với thực tế cuộc sống hôm nay và khước từ mọi thứ để “ưu tiên” duy nhất cho một sự lựa chọn bình yên cuộc sống mai sau. 

Con người ai cũng có sự lựa chọn và chấp nhận. Nhưng qua trọng hơn có lẽ là phải biết sắp xếp và cân bằng những thứ mình cần . Viết! Tôi nhất định sẽ không dứt bỏ, cũng như sẽ không bỏ trải lòng vì nó sẽ là phương cách để giải toả, để cảm nhận cuộc sống, cảm nhận con người và tôi sẽ viết tiếp đó các bạn ơi ......(Còn nữa)
Andi Nguyễn Ánh Nhật

-->Đọc thêm...

30 tháng 5, 2014

Kinh nghiệm và tự tin để phượt một mình!.


Đã từ lâu tôi vẫn thường đi đó đây và thích “phiêu lưu với cuộc đời” bằng chiếc Honda cà tàng của mình. Như thế người ta gọi là phượt. Nói thật tôi không hiểu từ lóng này. Lại có người giải thích, phượt là từ được “gọt” trong 2 từ “lượt – phượt” mà ra, nhưng tôi chẳng quan tâm và “mổ xẻ” về mặt ngôn ngữ làm gì . Đối với tôi công việc đã chiếm thật nhiều thời gian và cái thú phượt cũng đã “cướp” đi của tôi nhiều thứ. Cái thú cuối tuần được quây quần bên người thân gia đình cũng biến mất. Khoảng cách và thời gian hạn hẹp quá làm sao?.

Phượt đó là cách để tôi bù lại những gì đã mất, để cho “cái tôi” của mình được đi hoang trên từng miền cảm xúc ở mọi nơi. Ví dụ như được cảm giác một mình đứng trên dỉnh núi cao phóng tầm mắt nhìn bốn hướng thấy mênh mang chỉ trời và đất thì còn gì bằng. Rồi về nhà viết cũng là một như cầu của chính bản thân.

Nếu ai đó đi nhiều cũng phải cần rút ra kinh nghiệm để vốn từng trải một ngày dày thêm. Tôi đã lục tìm và tổng hợp mong được chia sẻ mọi người cùng xem và biết đâu sẽ có người thích như tôi , muốn thử cảm giác tuyệt vời của phượt. Và bài "tổng hợp" này sẽ giúp mọi người trong những lời khuyên và bí quyết đi phượt một mình. Thân. 
Andi Nguyễn Ánh Nhật

Năm ấy về miền Tây
Những lý do khiến nhiều người thích đi du lịch một mình 

1. Bạn sẽ hoàn toàn làm chủ bản thân: bạn là người tự vạch ra cuộc hành trình cho mình sau đó tự xây dựng hành trình đó. 

2. Bạn sẽ được làm những điều mà bạn thực sự muốn và không phải tiêu hàng mớ tiền vô ích vào những trò mà bạn cho là vô bổ và chẳng có gì thú vị như cưỡi voi chẳng hạn. 

3. Bạn muốn có thêm những người bạn mới? Bạn sẽ có thêm rất nhiều bạn mới khi đi du lịch một mình. 

4. Bạn sẽ học được nhiều điều về những người xung quanh, đồng thời bạn cũng học được rất nhiều điều về bản thân mình. 


Thăm Đảo CÙ LAO CHÀM
5. Bạn sẽ được tự do thể nghiệm những điều mới mẻ vào bất cứ lúc nào bạn muốn mà không phải ép buộc bản thân theo quan điểm của người khác. 

6. Bạn sẽ khám phá thêm nhiều trò tiêu khiển mới thù vị, các món ăn mới hoặc những kỹ năng mà bạn chưa bao giờ dùng đến trước đây khi bạn đi du lịch cùng một nhóm và họ thường sắp đặt cho bạn những việc phải làm. 

7. Bạn sẽ có thêm khả năng tự suy xét và khả năng quan sát - kết quả của những trò giải trí, những cuộc gặp gỡ, những điều bất ngờ mà bạn gặp khi đến nơi nào đó một mình. 

Đến phố cổ HỘI AN
8. Bạn có thể thêm thắt những điều ly kỳ về chuyến du lịch của minh với bạn bè khi về nhà mà sẽ không có ai biết được sự thật về những điều bạn nói. 

Còn rất nhiều tuyệt vời và mới mẻ đang chờ đợi bạn trong chuyến du lịch một mình đang chờ bạn khám phá. Nếu bạn có hứng thú với những chuyến du lịch kiểu này, hãy đọc phần tiếp theo để biết được những bí quyết sẽ giúp chuyến du lịch của bạn an toàn và hoàn hảo. 

LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐI DU LỊCH MỘT MÌNH 

Bản Đôn - BUÔN MA THUỘC
- Giữ an toàn cho bản thân 

1. Hãy cân nhắc và tìm hiểu những kỹ năng tự vệ. Ví dụ: một số đòn phòng vệ cơ bản có thể giúp bạn thoát khỏi những kẻ quấy rối. 

2. Tìm hiểu về nơi bạn sẽ đến để biết những điều thú vị nào đang chờ bạn ở đó, những điều cần chú ý dành cho khách du lịch. 

3. Nên đặt một phòng không ở tầng trệt và có lối thoát dễ dàng qua cửa sổ. 

Thăm nhà xưa của cụ HUỲNH THÚC KHÁNG
4. Đừng mở cửa cho những người mà bạn không biết hoặc không xác định được danh tính. 

5. Làm quen và giữ thái độ thân thiện, cơi mở với tiếp tân của khách sạn và đề nghị họ xác nhận việc đến và đi của bạn. Đưa cho họ số điện thoại khẩn cấp của gia đình và bạn bè của bạn. 

6. Hãy tin vào trực giác của bạn khi đến một nơi nào đó, tránh những nơi có vẻ nguy hiểm. 

"Phượt đến nhà cụ PHAN CHU TRINH
7. Ăn mặc như người dân địa phương, ít nhất cũng kín đáo một chút và cư xử đúng mực. Nếu bạn là phụ nữ hãy để ý cách ăn mặc của các phụ nữ địa phương và bắt chước họ. 

8. Nên đi dạo với người bạn tin cậy. Nếu bạn cảm thấy căng thẳng hoặc lo lắng tốt nhất nên tìm cách ở gần một khách du lịch nào đó hoặc một vị khách bộ hành để trông không co vẻ như bạn đi một mình. 

Đứng trước nhà của cụ
9. Đừng say rượu hoặc ít nhất cũng nên uống một cách có giới hạn thôi. 

- Tìm kiếm sự thoải mái cho bản thân 

1. Giữ nguyên một số thói quen hằng ngày của bạn khi ở nhà: uống một ly café vào buổi sáng, chạy bộ vào buổi chiều hoặc đi chợ vào buổi tối. 

2. Tạo ra một ngôi nhà tạm thời nếu bạn ở lại nơi nào đó lâu hơn vài ngày bằng cách trang trí phòng của bạn với những đồ vật quen thuộc như tranh ảnh, nến và hoa. 

3. Đi ăn ở nhà hàng và mang theo một quyển sách, một cuốn tạp chí hay giấy bút để viết một bức thư trong lúc chờ đợi. Bạn cũng có thể mang một cuốn sách du lịch hay một tấm bản đồ để tìm hiểu về bước tiếp theo trong chuyến đi của mình. 

Trúc Lâm Bạch Mã  - PHÚ LỘC - TTH
4. Tạo cho mình một thói quen tốt: đi mua đồ ở một cửa hàng nào đó, ăn sáng ở một nhà hàng nào đó nhiều lần và làm quen với những người làm việc ở đó. Họ có thể cho bạn những lời khuyên hữu ích về nơi đó, đặc biệt trong những trường hợp khẩn cấp bạn sẽ được giúp đỡ nhiệt tình. 

5. Gặp gỡ các vị khách du lịch ở nhiều nhóm khác nhau họ cũng có thể cho bạn những lời khuyên hữu ích về du lịch và thậm chí có thế thành nguời bạn đồng hành tạm thời. Một trong những trải nghiệm thú vị nhất của những chuyến du lịch một mình là những cuộc gặp ngẫu nhiên, những lời mời tự phát nhưng có thành ý của một người,một gia đình hay một nhóm mà bạn gặp trên đường đi du lịch. Hãy nói chuyện với phụ nữ, trẻ em và người già. Ngay cả khi bạn không nói ngôn ngữ của họ, những nụ cười thân thiện cũng sẽ giúp mọi nguời xích lại gần nhau hơn. 

Ngồi nghỉ nơi đây!
6. Tránh những nơi lãng mạn. Hãy kiểm tra ngay nơi bạn đến xem đó có phải là nơi lý tưởng cho những cặp đôi đang đi huởng tuần trăng mật hay không. Nếu đúng như vậy, không nên đến chỗ đó trừ khi bạn là người tò mò. 

Lời khuyên và cảnh báo 

1. Hãy chú ý khi gặp những người lạ: hãy hỏi nhiều để biết rõ về họ trước khi nói cho họ biết bạn đi du lịch một mình. 

2. Nếu bạn gặp phải một rắc rối nào đó khi đang du lịch nước ngoài hãy liên hệ với đại sứ quán hoặc lãnh sự quán của nước bạn đặt tại đó ngay lập tức. 

Về với biển Hương Điền - TTH
3. Nếu bạn bị quấy rối hãy tỏ thái độ rõ ràng, thể hiện sự cự tuyệt và tránh xa những kẻ quấy rối càng nhanh càng tốt. Báo cảnh sát hoặc những người chịu trách nhiệm ở đó nếu cần. Nếu bạn không biết tìm cảnh sát ở đâu, hãy đi vào một cửa hàng hoặc khách sạn và giải thích với họ rằng bạn là khách du lịch, rằng có người đang quấy rối bạn mà bạn không biết làm thế nào để thoát khỏi chuyện đó. Hãy đề nghị họ gọi cảnh sát giúp bạn hoặc yêu cầu kẻ khó chịu kia biến đi. 

Hy vọng rằng những bí quyết và kinh nghiệm mà chúng tôi chia sẻ ở trên sẽ giúp bạn có được những chuyến du lịch một mình tuyệt vời nhất. 

BÍ QUYẾT DU LỊCH MỘT MÌNH

Biển Tam Thanh ...lộng gió
Ngày càng nhiều người vác ba lô đi du lịch nước ngoài một mình. Bạn đã bao giờ có ý định vi vu một chuyến? 10 bí quyết nhỏ dưới đây sẽ hữu ích khi bạn muốn "một mình vòng quanh thế giới". 

1. Tìm kiếm thông tin trên internet: 

Anh chàng internet khổng lồ sẽ cho bạn mọi thông tin cần thiết. Điều bạn cần làm là lấy thông tin về nơi mình sẽ đến và loan báo cho bạn bè biết về chuyến đi này. Nếu họ có bạn bè (hoặc bạn bè của bạn bè) ở đó thì thật tuyệt, bạn hãy viết thư làm quen và nhờ người ta hướng dẫn thêm 

2. Nắm rõ mục đích chuyến đi: 

Tại Quảng trường ĐẠI ĐOÀN KẾT - Pleiku 
Hãy tự hỏi bản thân bạn muốn đi du lịch để khám phá điều gì? Văn hóa? Các hoạt động xã hội? Ngắm cảnh?... Xác định rõ mục tiêu sẽ giúp bạn chọn được đúng điểm đến phù hợp với nguyện vọng của mình. 

3. Khởi động dần: 

Sẽ thật ngỡ ngàng và nhiều bối rối nếu bạn mua vé xe buýt vù sang Campuchia một mình. Chuyến đầu xuất ngoại, bạn nên đăng ký theo một tour du lịch nhỏ. Các hướng dẫn viên sẽ cho bạn kinh nghiệm "tận thu" thời gian để khám phá mọi nơi. Từ lần 2, đã có kinh nghiệm thực tiễn, bạn có thể đi một mình và đến bất cứ nước nào 

4. Tự tin như ở nhà: 

Trong NGŨ HÀNH SƠN - ĐÀ NẴNG
Hãy cứ vui vẻ đi lại, nhìn ngắm như bạn đang đi trên quê hương của mình. Nụ cười chính là kỹ năng giao tiếp cơ bản có thể áp dụng ở hầu hết các địa phương. 

5. An toàn là số 1: 

Hỏi giá trước : hãy xác định bạn cần bao nhiêu thời gian và sẽ mất bao nhiêu tiền để đi từ sân bay, bến xe đến khách sạn bạn nghỉ, trung tâm thành phố hoặc một địa điểm nào đó. Nếu thích được "dạo một vòng”, nên hỏi trước tài xế về giá tiền. 

Tháp Mỹ Sơn - Một di sản VH Thế giới
Khách sạn: Hãy tìm hiểu liệu khách sạn bạn ở có mở cửa khuya không, để bạn không phải ngủ trong xe hay rơi vào một tình trạng còn tồi tệ hơn thế. Hãy luôn tự hỏi chính mình trước một tình huống xảy ra.

Nếu cảm thấy nghi ngại thì đừng làm. Luôn nhớ mang theo những giấy tờ tùy thân cần thiết. 

Thái độ: Luôn giữ thái độ cởi mở và thân thiện với người xung quanh, nhất là khi đi ra ngoài vào ban đêm. Hãy bước đi có chủ đích và tự tin. Tránh vẻ ngoài như một khách du lịch, ít nhất là đừng mặc áo thun và quần sóc. Cũng đừng tự tạo ra sự thu hút bằng cách mặc quần áo diêm dúa hay đeo nhiều trang sức. 

Khu DL Bãi Bụt - Đà Nẵng
Nói dối: Hãy biết nói dối một chút. Bạn có thể bịa ra một câu chuyện về bản thân, cá tính của mình. Điều này không chỉ cho bạn thử nghiệm một tính cách mới (bạn chưa hề có bao giờ) mà còn khiến cuộc sống dễ dàng hơn. Khi hỏi đường, cũng đừng cho thấy chỉ có mình bạn đang đến một địa chỉ nào đó. Chẳng hạn như, "Có thể chỉ cho tôi đường đến viện bảo tàng? Tôi cần gặp một người bạn ở đó? 

Kiểm tra bản đồ và lịch trình trước khi rời khỏi khách sạn, xe lửa, xe thuê, văn phòng du lịch. Tuy nhiên chỉ miệt mài với bản đồ lại là dấu hiệu không tốt lắm. 

Giữa "Hồ trên núi" - PHÚ NINH
6. Đừng cả tin 

Một trong những điều thích nhất khi du lịch một mình là được thoải mái gặp gỡ những người mới. Thế nhưng điều này cũng khiến bạn rơi vào những tình huống mạo hiểm hơn. Đi chơi, ngao du và có bạn mới thì tốt nhưng đừng để bị mất tài sản. Một kẻ cắp bậc thầy sẽ trở thành bạn đồng hành quyến rũ nhất, nếu bạn không lưu tâm. Bạn hãy cởi mở nhưng hãy cảnh giác để đảm bảo an
toàn cho mình. 

7. Tránh mất thêm phụ phí: 

Ngoảnh mặt nhìn đời
Người du lịch một mình sẽ quen với những phụ phí mà người điều hành tour du lịch, dịch vụ du lịch hay khách sạn thường thêm vào hóa đơn thanh toán. Phí phụ thêm có thể bằng 25 - 100% chi phí của cả chuyến đi, có nghĩa bạn sẽ phải trả số tiền bằng với số tiền cho một người đi cùng. Tuy nhiên có nhiều cách để kiểm soát phí phụ thêm. 

Bạn có thể đăng ký trọn gói và xác định rõ bạn cần trả thêm các khoản nào. Người điều hành tour tìm người ngủ cùng phòng với bạn. Nếu đó là người lạ, bạn cũng sẽ thấy khó chịu nhưng đây là.
Nếu là người linh động và sẵn sàng đi vào bất kỳ lúc nào, bạn có thể tiết kiệm tiền bằng việc đăng ký đi vào giờ chót. Nhiều người điều hành tour vào giờ chót, vì thế họ sẽ sẵn sàng giảm giá phí phụ thêm. 

8. Ăn tối 

Thị xã PHƯỚC LONG - BÌNH PHƯỚC
Rất nhiều người, ngay cả các doanh nhân từng đi nhiều nơi, vẫn ngại ăn một mình vì việc lo lắng đủ thứ khiến bữa ăn mất ngon nhưng sự thực việc ăn tối một mình không quá buồn chán như bạn tưởng. 

-Chọn ghế cạnh quầy phục vụ hay ghế ở quầy bar. Hãy trò chuyện với người phục vụ. Họ sẽ cho bạn biết nhiều thông tin về nơi bạn đang ở.

-Uống cà phê và ăn tối ngoài trời sẽ hấp dẫn, hoặc ngồi với một cuốn sách trong một quán cà phê. Chuyện một người một bàn trong một nhà hành đẹp chẳng có gì là bất thường.

Núi CHỨA CHAN như tên gọi!
-Mang theo cái gì đó để học. Nếu bạn cảm thấy không thoải mái khi ngồi một mình và bắt đầu ngồi nhìn chòng chọc vào thức ăn, bạn có thể giở sách ra, viết một lá thư, ghi chép hành trình hoặc đọc một tờ tạp chí. Cách thể hiện sự "tri thức" đậm nét như thế sẽ khiến người xung quanh để ý đến bạn hoặc có thể thấy hứng thú và làm quen.

-Nếu không muốn kéo dài chuyện ăn một mình nữa, bạn có thể dùng dịch vụ tại phòng. Sẽ không tốn kém hơn bao nhiêu. Không thể chỉ vì đang đi du lịch có một mình mà bạn không dành cho mình thời gian để thưởng thức đồ ăn, một ly bia hay món tráng miệng. 

9. Luôn kết nối 

Hết PHƯỢT rồi đến .....BAY!
Bạn nên xác định vị trí của các cửa hàng internet. Vì sự an toàn của bạn và sự an tâm của người thân, hãy chuyển cho họ bản sao ghi chép hành trình của bạn và kiểm tra bạn thường xuyên, định kỳ.
Sẽ tiện hơn nếu bạn dùng điện thoại di động chuyển vùng hay thuê một chiếc khi đi du lịch nước ngoài. Hãy cho gia đình hay bạn bè mình biết số này để đề phòng các trường hợp khẩn cấp. 

10. Hãy cảm nhận 

Việc thu thập cảm xúc thường xuyên và sự thận trọng khi du lịch một mình có thể khiến bạn xuống sức rất nhanh. Nếu bạn cảm thấy điều này thì đừng e ngại mà hoãn lại lịch trình. Hãy giữ nhịp chậm lại, đồng thời duy trì trở lại những thói quen của mình.

Andi Nguyễn Ánh Nhật (Nguồn internet)
-->Đọc thêm...

27 tháng 5, 2014

Tư liệu Hán Nôm khẳng định nhất quán chủ quyền Việt Nam

Thiên tải nhàn đàm, kí hiệu A.2006, 
vẽ Bãi Cát Vàng thuộc chủ quyền Việt Nam
PGS.TS Trịnh Khắc Mạnh - nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Hán Nôm, hiện là Tổng Biên tập Tạp chí Hán Nôm - đồng tình với nhiều quan điểm cho rằng: Việt Nam có chính nghĩa và đầy đủ căn cứ pháp lý để bảo vệ chủ quyền biển đảo. Ông cho hay: Viện Nghiên cứu Hán Nôm đang lưu giữ rất nhiều tư liệu quý giá khẳng định chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa từ cách đây nhiều thế kỷ.

PV: Thưa ông, từ những tư liệu mà Viện Nghiên cứu Hán Nôm lưu giữ, xin ông cho biết, người Việt đã xác lập chủ quyền trên biển đảo từ thời điểm lịch sử nào?

PGS. TS Trịnh Khắc Mạnh: Lần theo sử sách chúng ta thấy, Nhà nước Việt Nam từ thời Lý đã quan tâm tới việc đo vẽ bản đồ lãnh thổ quốc gia. Theo "Khâm định Việt sử thông giám cương mục” thì: "Mùa thu năm 1075, … Lý Thường Kiệt đã cho vẽ bản đồ hình thế núi sông ở ba châu Bố Chính, Ma Linh và Địa Lý”. Các triều vua sau này đã noi theo triều Lý tiếp tục thực hiện việc đo vẽ bản đồ đất nước. Thời Lê sơ, vua Lê Thánh Tông (năm 1470) định bản đồ trong cả nước và có tập "Hồng Đức bản đồ”; thời Lê Trung hưng, Đỗ Bá vẽ "Thiên Nam tứ chí lộ đồ”; thời Nguyễn có bản đồ đời Đồng Khánh với tiêu đề "Đồng Khánh địa dư chí”. 

Chúng tôi sưu tầm được khoảng vài chục đơn vị tài liệu với hàng trăm tư liệu bản đồ vẽ hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển của Việt Nam ở Biển Đông thuộc chủ quyền của Việt Nam. Đơn cử như "Thiên Nam tứ chí lộ đồ thư” của Đỗ Bá có niên đại năm 1686; Sách "Thiên Nam lộ đồ”, ký hiệu: A.1081, lưu giữ tại Viện Nghiên cứu Hán Nôm có đoạn ghi: "Giữa biển khơi có dải cát dài gọi là Bãi Cát Vàng, phỏng từ cửa Đại Chiêm đến cửa Sa Huỳnh ước dài 5, 6 trăm dặm, rộng 3, 4 mươi dặm, đứng sừng sững giữa biển”; sách "Thiên tải nhàn đàm” vẽ Bãi Cát Vàng (Hoàng Sa) thuộc chủ quyền của Việt Nam. 

Về các bộ sử, địa chí, hội điển, chúng tôi sưu tầm được khoảng gần một trăm đơn vị tài liệu, với vài trăm trang tư liệu ghi chép hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển ở Biển Đông thuộc chủ quyền của Việt Nam trong lịch sử. 

Về các tập văn bản hành chính, chúng tôi sưu tầm được khoảng vài chục đơn vị tài liệu với hàng trăm trang ghi chép về hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển của Việt Nam ở Biển Đông thuộc chủ quyền của Việt Nam, đặc biệt trong đó là các tập châu bản triều Nguyễn. 

Các tập thơ văn, tạp văn là những ghi chép của các nhà thơ, nhà văn trong những chuyến công cán, họ ghi chép một cách trung thực hiện trạng lịch sử địa lý lúc bấy giờ. Xin nêu một số ví dụ: "Đông hành thi thuyết” của Lý Văn Phức, trong tập thơ có bài dẫn về Vạn Lý Trường Sa. "Mân hành tạp vịnh” của Lý Văn Phức, phần Đông hành thi thuyết trong tập thơ có bài dẫn về Vạn Lý Trường Sa. "Khải đồng thuyết ước” do Phạm Vọng (tức Phạm Phục Trai), Ngô Thế Vinh nhuận sắc. Đây là sách giáo khoa dạy các kiến thức về xã hội, địa lý, v.v… trong sách có bản đồ ghi Hoàng Sa thuộc Việt Nam. "Tu thân luân lý khoa”, đoạn viết về địa dư tỉnh Quảng Ngãi có ghi Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam.

Khải đồng thuyết ước, ký hiệu VHv.1488, 
vẽ Hoàng Sa Chử thuộc chủ quyền Việt Nam
PV: Thông qua những tư liệu Hán Nôm nói trên, xin ông nói rõ về vấn đề quản lý của Nhà nước phong kiến Việt Nam đối với 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển của Việt Nam trên Biển Đông?

PGS. TS Trịnh Khắc Mạnh: Cho đến thời điểm hiện nay, chúng tôi đã sưu tập được rất nhiều đơn vị tài liệu Hán Nôm ghi chép về chủ đề này, đã thể hiện nhất quán lập trường quan điểm của nhà nước phong kiến Việt Nam về việc quản lý hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển của Việt Nam ở Biển Đông. Nội dung của các tư liệu Hán Nôm có thể khái quát vào 3 vấn đề chủ yếu sau: 

Một là, hàng năm, Nhà nước phái người ra quần đảo Hoàng Sa để đo đạc, cắm mốc, vẽ bản đồ về mang trình tấu triều đình (các triều vua thời Nguyễn). 

Hai là, Nhà nước đặt đội hải thuyền mang tên Hoàng Sa, Bắc Hải thực hiện những chuyến ra khơi để quản lý biển, đảo. Sách "Đại Việt sử ký tục biên” viết: "Vào năm Cảnh Hưng thứ 15 (1754) đặt đội Hoàng Sa gồm 70 suất, lấy người xã An Vĩnh sung vào”. Không những cử người ra Hoàng Sa, Nhà nước còn cho xây dựng miếu và đặt bia trên đảo Hoàng Sa, điều này được ghi rõ trong "Đại Nam thực lục”… Lại nữa, sách "Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ” cũng ghi về sự kiện này: "Năm thứ 17, chuẩn tấu xứ Hoàng Sa là cương giới biển vô cùng hiểm yếu. Năm Minh Mệnh thứ 15, từng phái quân biền binh và quan Giám thành trước đã cùng ra đó xem xét, vì gió lớn nên chưa thám sát được nơi này. Năm ngoái lại phái (người) ra đó xây miếu, dựng bia, đồng thời vẽ bản đồ...”

Ba là, Nhà nước phong kiến Việt Nam luôn quan tâm giáo dục ý thức coi trọng chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển ở Biển Đông cho các thế hệ người Việt Nam. Trong các tài liệu Hán Nôm, sách dạy học chữ Hán cho lớp đồng ấu cũng đã có những nội dung ghi chép về chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển ở Biển Đông. Tiêu biểu như sách "Khải đồng thuyết ước”, khắc in năm Tự Đức Tân Tỵ (1881), là cuốn sách dạy về các kiến thức xã hội, lịch sử, địa lý… 

Trên đây mới chỉ là một số tư liệu Hán Nôm nguyên bản trong chặng đường dài sưu tập, nghiên cứu tư liệu của chúng tôi. Điều này chứng tỏ, trong lịch sử Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, Nhà nước Trung Quốc mới chiếm đoạt từ đầu năm 1974 mà thôi. Hơn nữa, các bản đồ của Trung Quốc và Phương Tây cũng đã thể hiện rõ điều này. Sự thật lịch sử phải được tôn trọng, không thể nói một cách gian lận và trắng trợn như các nhà cầm quyền Trung Quốc hiện nay được.

Trân trọng cảm ơn ông! 

Hương Lê (thực hiện)
-->Đọc thêm...

25 tháng 5, 2014

Nước mắt Gấu NGA



(Theo FB Phạm Cường)
Các chú phe búa liềm xứ An Nam thân mến!

Mấy ngày qua thấy nhân viên công lực của anh từ Hà Nội báo về, đa số dân An Nam chưởi bới anh thậm tệ qúa. Bẩu anh là bán đứng các chú cho thằng "bạn vàng" khốn nạn cùng hệ phương Bắc. Nhưng các chú cũng phải hiểu cho anh.

LƯỠI BÒ TÀU Ô LIẾM BIỂN ĐÔNG
Vì tính sĩ diện của đại đế Nga mà anh mới cực chẳng đã sát nhập Crime vào nước anh đang cai quản. Không ngờ dính đòn trả đũa kinh tế của tụi Mẽo và đồng minh của nó ở Âu Châu khiến cổ phiếu của nhà anh rơi rớt thảm hại. Mà chú biết đấy, anh vờ bỏ búa liềm để làm ăn buôn bán với tụi tư bổn chẳng qua cũng kiếm chút của nả cho bản thân cùng phe nhóm. Giống các chú "Kinh tế thị trường định hướng XHCN" ấy mà. Tuy ngôn từ khác nhau nhưng bản chất độc tài và vơ vét vật lực và tài nguyên quốc gia để vinh thân phì gia cho bè đảng phe nhóm thì chả có gì khác nhau cả. 

Bị tụi "giẫy chết" nó ép, hàng chục ngàn chiến binh tinh nhuệ cùng vũ khí hiện đại của anh đã áp sát biên giới phía Đông Ukraina rồi, định mần nốt mấy vùng có đông dân Nga đang sinh sống mà đành phải rút lui để cứu hàng trăm tỷ USD $, tiền mà anh cùng phe nhóm đã tích cóp tuồn ra, gửi ở các ngân hàng lớn nhỏ nước ngoài. Các chú biết đấy anh lên đỉnh cao quyền lực hàng chục năm nay cũng nhờ bè đảng của anh đưa lên. Anh mà không còn bắt chuột được nữa thì bọn chúng cũng ném anh vào sọt rác như con mèo hen vô dụng mà thôi. Nay thằng Cả Tập nó muốn anh giúp đóng thêm dăm chiếc tàu sân bay, đồng thời nâng cấp giúp nó lực lượng hải quân để đối trọng lại sự chuyển trục chiến lược của Mẽo ở Châu Á Thái Bình Dương. Nó đánh tiếng đã lâu, nhưng anh còn ngại nó bắt nạt các chú nên chưa quyết. 

Giàn khoan nó đang lung lay ,
Trước sau cũng sẽ đến ngày tiêu vong .
Mấy hôm rồi nó hào phóng đòi ký với anh một hợp đồng khí đốt tới 400 tỷ USD trong 30 năm. Thử hỏi từ cổ chí kim có mối làm ăn nào lớn hơn thế? Nhìn khoản lại quả 10% từ khoản tiền khổng lồ đó ai mà không mờ mắt kia chứ. Các chú cũng rứa thôi, biết tụi Tàu nó đểu mà vì lợi các chú vẫn cho nó vào làm ăn ở nóc nhà Tây Nguyên; các tỉnh xung yếu biên giới và duyên hải đấy thôi. Đó là chưa kể trên 90% các gói thầu béo bở, các chú ham phong bì cũng giành cho người Tàu hết. Cùng gốc gác liềm búa đểu với nhau, chúng ta đều thế, lòng vả cũng như lòng sung mà.

Anh biết đa số các chú đều được ăn học và chịu ơn mưa móc của các bậc tiên đế nhà anh nên lòng dạ các chú vẫn còn lưu luyến cái nôi ầu ơ đã ru các chú khôn nhớn như ngày hôm nay. Thời gian qua, mặc dù lòng dân của các chú muốn kết thân với tụi "giẫy chết" để hội nhập với thế giới văn minh. Nhưng vì muốn kiên định và độc tôn cai trị mà các chú vẫn giữ khoảng cách với tụi Mẽo và phương Tây, các chú vẫn là bạn hàng mua tàu thuyền và vũ khí của anh vào hàng lớn nhất trong vùng. Nhưng tiền bạc các chú cũng có hạn. Mấy vụ "quả đấm thối" (thép) của chú ngốn hết nguồn dự trữ quốc gia rồi, lấy đâu ra tiền mà vung tay hào phóng như thằng "bạn vàng" của các chú nữa?

Bởi vậy anh đành phải cắn răng, phải muối mặt bỏ con săn sắt để bắt con cá sộp thui chớ biết làm sao bi chừ. Ở địa vị của anh các chú cũng thế cả thui. Mong các chú thông củm và bỏ qúa cho anh những cư xử có phần bất nhẫn này!

Thư bất tận ngôn

Thằng anh bất xứng của các chú!

Tin (Pu Văn Tin)
-->Đọc thêm...

8 tháng 5, 2014

LƯỢM LẶT QUANH TA

"Kiều nữ Hải Dương"
MỘT VỤ KIỆN BỊ HIẾP DÂM
Mới đây công an P.6, Q.3 TpHCM có tiếp nhận đơn trình báo của "kiều nữ Hải Dương" bị một tài xế taxi hiếp dâm. Sau đó dù bất ngờ có đơn xin bãi nại của nạn nhân nhưng quá trình điều tra của cơ quan công an vẫn cứ tiến hành. Cuối cùng "vụ án" có một không hai này đành phải xếp hồ sơ vì cảnh sát vô cùng ngạc nhiên trước "dung nhan" của một người từng được báo chí gán với danh “kiều nữ Hải Dương”. 
Và hơn nữa nếu tài xế kia có "gây án" thì anh ta cũng đã ở trong tình trạng……không tỉnh táo hoặc bị "mắt mù" ..... !. 

XE MỚI 
Hãng xe nổi tiếng tiếng thế giới Toyota mới đây đã tiết lộ: Sắp tới để phục vụ nhu cầu của đông đảo các bạn trẻ đang yêu tại Việt Nam, hãng sẽ cho ra đời tại thị trường này một thương hiệu xe nổi tiếng khác có tên gần giống hãng mẹ Toyota nhưng không kém phần lãng mạn, đó là: “Toiyeucota” (Tôi yêu cô ta).

Sân Quần ngựa vào thế kỷ 19
SỰ TÍCH SÂN QUẦN NGỰA (Hà Nội)
Ở Hà Nội có nhà thi đấu Quần Ngựa. Nghe đồn thời Pháp thuộc đây là khu chuyên bán… quần cho… ngựa mặc. Bởi vì thời kỳ đó chưa có nhiều xe cơ giới, chủ yếu là xe ngựa, mà cái bọn ngựa này thì phóng uế vô tội vạ, vì vậy người ta phải chế ra một loại quần có túi ở đũng để đựng cái của nợ ấy. Phố Quần Ngựa đã ra đời như thế!

Còn hơn thật !.
Ô TÔ CÁN CHÂN VẪN KHÔNG SAO!
Một vụ tai nạn giao thông xảy ra ngay ở bến xe. Nạn nhân nằm sõng xoài dưới đất, bánh sau của xe cán lên chân phải của anh ta. Lái xe phát hiện ra, nhẩy xuống đất và vô cùng hoảng loạn khi thấy cảnh tượng đó. Nạn nhân vẫn tỏ ra rất bình thản, anh ta nói: “Bình tĩnh, lùi xe lại để tao rút chân ra!”. Thì ra đó là một người tàn tật với cái chân bằng nhôm.

Mủ như....râu!
ĐỂ RÂU QUAI NÓN LỪA CẢNH SÁT
Diễn viên điện ảnh K vốn là một chàng bạch diện thư sinh, bất ngờ gần đây người ta thấy anh để râu quai nón đen sì. Qua tìm hiểu được biết, thì ra do anh này hay chạy xe moto, đội mũ bảo hiểm mà không cài quai, sợ bẹp mái tóc uốn sấy cầu kỳ. Nhưng nếu không cài sẽ bị cảnh sát bắt, vậy nên anh ta chọn giải pháp để râu quai nón để không phải cài quai mũ. Nhìn từ xa cảnh sát sẽ không biệt được đâu là râu, đâu là quai mũ.

CÁC NHÀ BĂNG VIỆT NAM AN TOÀN NHẤT THẾ GIỚI
Một thông tin vui cho các ngân hàng tại Việt Nam: “Tổ chức cướp không biên giới” mới đây đã phải lên tiếng thừa nhận trên website của chúng: "Việt nam là một nước mà các nhà băng không dễ gì ăn cướp nổi. Tưởng dễ mà rất khó. Giả sử sau khi “ăn hàng” xong, đào tẩu bằng đường bộ thì gặp nạn tắc đường, lô cốt, đào đường, đinh tặc… Bằng đường không thì máy bay lên thẳng lại vướng vào mạng nhện thiên la địa võng của dây điện, điện thoại, cáp truyền hình… Bằng đường thủy thì chẳng có nhà băng nào chịu làm trụ sở sát sông, sát biển cả".

Những tư thế "khó đỡ" của  " Quốc hội loài cừu"
KHẢ NĂNG KỲ LẠ CỦA NGƯỜI VIỆT NAM
Một người đàn ông tên T.H sống ở Mỹ Tho mới đây đã vượt qua hàng trăm người khác và giành được giải nhất trong cuộc thi “Những tài năng lạ kỳ” do hãng cà phê Z tài trợ. Anh này đã thể hiện một khả năng đặc biệt: Có thể ngủ ngồi trên ghế mà mặt vẫn tươi như hoa, mắt mở hết sức tự nhiên, thậm chí thi thoảng còn chớp chớp, đầu gật gù như đang nghe ai nói. Báo chí và truyền hình phỏng vấn, anh T.H bật mí: "Trước đây nhờ có một thời gian dài đi dự rất nhiều hội nghị".

KIỂU TRẢ LỜI CỦA Ả.
Vợ sếp gọi điện đến cơ quan tìm chồng, cô thư ký đáp: “Chắc là ông ấy đang quanh quẩn đâu đây thôi, thưa bà. Quần của ông ấy vẫn còn vắt trên trên ghế đây này!”

MẸO TĂNG LƯƠNG
Nữ thư ký công ty Z, nổi tiếng là người hay được tăng trước thời hạn về khoản lương thưởng. Khi được hỏi về bí quyết, cô cho biết: “Cứ lâu lâu tôi lại bâng quơ nói với sếp rằng có lẽ sắp tới tôi sẽ mặc váy dài đi làm”.

NHƯ THẾ NÀO LÀ SẾP TỐT?
Tạp chí “Doanh nhân đời mới” định nghĩa: Một sếp giỏi là một sếp không bao giờ để nhân viên phàn nàn bất kì điều gì (bởi những ai hay phàn nàn đã bị đuổi việc từ trước đó).

NHƯ THẾ NÀO LÀ NỮ THƯ KÝ "XỊN"?
Tạp chí “CEO và doanh nghiệp” đưa ra định nghĩa: “Nữ thư ký tốt là một nữ thư ký xinh đẹp, 20 tuổi và có 30 năm kinh nghiệm”.

LÝ DO THUYẾT PHỤC
Vợ của một doanh nhân ngành Thủy sản ở An Giang bất ngờ viếng thăm trụ sở phòng làm việc của chồng và bắt gặp cô thư ký đang ngồi trong lòng chồng mình âu yếm. Ông này giải thích: “Hồi này làm ăn khó khăn nên anh quyết định tiết kiệm chỉ dành cho phòng mình duy nhất một cái ghế!”.

NGUYÊN TẮC CÓ MỘT KHÔNG HAI.
Tạp chí “Người lãnh đạo tài ba” mở một cuộc thi tìm ra vị sếp làm việc có nguyên tắc nhất. Giải nhất đã thuộc về sếp của một công ty cổ phần với quy định bất di bất dịch: Nếu nhân viên đi làm muộn 2 phút sẽ bị phạt. Còn nếu đến sớm 2 phút sẽ phải đóng tiền thuê mặt bằng!. 

Andi Nguyễn Ánh Nhật (Lượm lặt)





-->Đọc thêm...

25 tháng 4, 2014

30-4 năm nay, nhớ 30-4 năm ấy! (Tài liệu chưa từng được công bố)

Phòng viên chiến trường Hugh Van Es
BÀI ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN SỐ BÁO ĐẶC BIỆT "BÁO CÔNG AN THÀNH PHỐ ĐÀ NẴNG"

http://cadn.com.vn/News/Ho-So-Tai-Lieu/2013/4/29/96116.ca

Nhân ngày Kỷ niệm 38 năm đất nước hoàn toàn giải phóng, có một câu chuyện đã thuộc về lịch sử mà mọi người từng biết . Đó là hình ảnh chiếc trực thăng với dòng người di tản trên sân thượng một cao ốc ở Sài gòn, đã từng được công luận trên thế giới xem là biểu tượng cho sự thất bại của Mỹ trong cuộc chiến tranh tại Việt nam.

- Vậy ai đã lái chiếc trực thăng năm ấy? 

- Những hành khách cất từ nóc nhà tòa trên trực thăng là ai!? 

Và có phải chiếc trực thăng đó đã cất cánh tại Tòa nhà Đại sứ Mỹ!?. và còn nhiều điều đằng sau bức ảnh ấy nữa, mà tôi đã nhiều lần tìm tòi trong GOOGLE chẳng thấy (!?). 

Là người thuộc thế hệ hậu sinh, tôi đã từng nghe kể và đọc được nhiều tài liệu ở nước ngoài…….Đây là một entry ngắn, tôi đang post lên để chia sẻ mọi người cùng xem và mong muốn mọi độc giả đóng góp ý thêm những kiến thức bổ ích. Thành thật xin cảm ơn !

Andi Nguyễn Ánh Nhật

Tờ lịch ngày 30 tháng 4 năm 1975
Ở dưới đây là một trong nhiều bức ảnh của phóng viên ảnh Hugh Van Es đã chụp ngày 29/04/1975 về một chiếc trực thăng Mỹ trên nóc một tòa nhà, với dòng người như kiến đang leo lên để tìm đường di tản khỏi miền Nam Việt Nam. Hình ảnh này đã gây nên ấn tượng mạnh mẽ về cuộc tháo chạy của người Mỹ cũng như chính sách thất bại của họ ở Việt Nam lúc đó.

Sau khi tấm ảnh được công bố trên phương tiện thông tin truyền thông vào trong những tháng ngày đầu tiên sau chiến tranh năm 1975. Lập tức ngay sau đó tuần báo People (Mỹ) đã phái nhiều phóng viên đến 6 quốc gia khác nhau để điều tra. 

Sau nhiều tháng người ta  điều tra và họ đã xác định:

Bức ảnh nổi tiếng chủa Hugh Van Es
1 Hugh Van Es – Một nhiếp ảnh gia, một phóng viên tự do và sau này là phóng viên Hãng thông tấn UPI đã chụp ảnh vào lúc khoảng 5 giờ chiều ngày 29 tháng 4 năm 1975. 

Hugh Van Es mất ngày 15- 5 -2009 tại Hồng Công. Ông đã sống ở nơi đây được 35 năm và đã kể cho phóng viên tuần báo People biết rằng ông ta đã đứng trên sân thượng của một Khách sạn cách tòa nhà này một vài dãy phố, Và ông đã dùng máy ảnh ống kính 300 mm để chụp. Cũng như sau này nhớ lại, Van Es cho hay không phải tất cả trong số khoảng 30 người leo thang khi đó di tản được, và cuối cùng chiếc Bell 205 cũng đã cất cánh, chở vượt khả năng cho phép khoảng chục người.

Bức ảnh ngay lập tức mang lại danh tiếng như cồn cho Hugh Van Es, nhưng ông đã phải mất rất nhiều công sức và thời gian để giải thích cho mọi người, rằng tòa nhà trong bức ảnh không phải như đã bị lầm tưởng là tòa nhà của Sứ quán Mỹ mà  từ nóc cao ốc Pittman số 22 Lý Tự Trọng hiện nay. Chiếc trực thăng cất cánh, theo chú thích của nhiếp ảnh gia Van Es trên diễn đàn báo chí lúc ấy phỏng chừng mang theo 12 hoặc có khi là 14 người. Trong khi trọng tải tối đa theo “đề nghị của trực thăng” là …..8 người!

Chen lấn xô nhau
2 Người đứng sát càng trực thăng và rìa tòa nhà (Theo ảnh) là O.B. Harnage, một nhân viên của CIA Mỹ. Những hành động của Harnage trong buổi chiều hôm ấy đã được Tuần báo People này miêu tả trong số ra ngày 30-4-1985 và thêm nhiều số tiếp theo. 

3 Số hiệu của chiếc trực thăng Bell 205 ấy không thấy rõ trên ảnh chụp vì nó được sơn hai bên thân và đuôi cánh, trong khi bức ảnh lại cho thầy chiếc trực thăng được chụp từ phía mũi. Vị trí này Hugh Van Es chụp đến …6 tấm! . Tuy nhiên sau này Biên tập viên Debbie Bondulic của Tòa soạn People tìm ra được….42 phim âm bản Hugh Van Es chụp còn lưu giữ trong kho của UPI Bettman Corbis – New York. Trong số này, có tất cả “Tư thế bay” của chiếc Bell 205, ngay cả khi bay xa khỏi nóc nhà tòa nhà. Bằng kỹ thuật hiện đại, người ta xác định đây là chiếc Bell205 mang số hiệu : N4 7004 

4 Ông Allen Cates, Chủ tịch Hãng Air America – Hãng hàng không của CIA, không hề muốn các phóng viên xác định viên phi công đã lái chiếc trực thăng ngày hôm ấy. Tuy nhiên bí mật cuối cùng cũng được mở : Hai viên Phi công trên chiếc trực thăng ấy được xác định : Một Bob Caron nay sống ở bang Florida, một Jack Hunter. Riêng Bob Caron còn một “Nhân chứng sống” và mới đây đã lên tiếng mình còn giữ kỹ cuốn sổ lịch trình bay của mình trong ngày Lịch sử 29-4- 1975

Quân chạy dân di tản
5 Đa số những người Việt ngồi trên chiếc trực thăng ấy đều là những viên chức cao cấp của chế độ Ngụy – Saigon. Đặt biệt trong chuyến “ Vượt qua cỏi chết” đó có Tướng Trân văn Đôn (mất tại Pháp). Tướng Trần Văn Đôn là Tổng trưởng Quốc phòng cuối cùng của VNCH. Là một “nhân chứng lịch sử” trực tiếp chứng kiến những ngày bi thảm và cảnh sụp đổ chế độ VNCH năm 1975 và Bác sĩ Trần Kim Tuyến một trùm mật vụ Sài Gòn (mất tại Anh ,tháng 12 năm 1995). Trong tấm ảnh nổi tiếng này, còn có Bác sĩ quân y Huỳnh Minh Tòng, khi đó mới 34 tuổi, là người thứ nhì đếm từ trên xuống, nay là Bác sĩ y khoa, đang hành nghề tại Georgia, Mỹ.

Trong khi đó ông Đại sứ Mỹ duy nhất tại Miền nam Việt Nam Martin phải di chuyển khỏi Sài Gòn trong chuyến bay thứ 19-chuyến cuối cùng đúng 4 giờ 45 phút sáng 30/4, do một viên phi công lái chiếc trực thăng CH-46 mang số hiệu Lady Ace 09 đáp xuống nóc toà đại sứ Mỹ theo lệnh của Tổng thống Mỹ buộc Martin phải rời gấp Miền nam Việt Nam. Và Đại sứ Martin phải bơ phờ ôm lá cờ Mỹ bước lên chiếc Lay Ace 09 vào lúc 4 giờ 58 phút. Và hơn 6 tiếng đồng hồ sau 11 giờ 30 ngày 30/4/1975, Tổng thống Dương Văn Minh phải lên Đài phát thanh Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.

Andi Nguyễn Ánh Nhật



-->Đọc thêm...

BÀI ĐƯỢC NHIỀU ĐỘC GIẢ ĐỌC